Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Phi Bạch chốt lại một câu cuối, không mặn không nhạt, khiến cho Hà Lang vô cùng khó chịu.

Thẩm Phi Bạch thẳng thắn chọc thủng quỷ kế của cô ta, da mặt cô ta có dày đi chăng nữa vẫn không thể chịu được cú tát này, dù sao cũng là con gái, bị một người ưu tú nói thẳng mặt như vậy khiến khuôn mặt cô ta đỏ bừng lên, một câu cũng không thể nói.

Hà Lang tự cho là mình thông minh, nhưng thật ra trong mắt Thẩm Phi Bạch lại giống như một thằng hề nhảy qua nhảy lại, không những vậy cô ta còn âm thầm đắc ý. Dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt anh, bây giờ ngẫm lại thấy bản thân mình thật sự rất buồn cười.

Hà Lang nhớ đến câu nói của ba mình, không phải đàn ông không nhìn thấu tâm tư của phụ nữ, chỉ là lười vạch trần mà thôi.

Im lặng trong chốc lát, Hà Lang mói nói: “Thị Trưởng, lúc nãy tôi đã đắc tội với anh, về sau sẽ không dám tái phạm nữa.”

Tạ U U nhận ra sự quan tâm bảo vệ mình trong mắt anh, cảm thấy trái tim ấm áp hẳn lên, ôm cánh tay anh quơ quơ nũng nịu nói: “Chồng à, anh có thể lên xe trước chờ em một xíu được không? Em có mấy câu muốn nói với cô Hà đây.”

Thẩm Phi Bạch muốn bảo vệ cô, nhưng cô cũng không muốn làm một con chim non núp dưới cánh của anh mãi như thế, khiến anh phải lo lắng cho mình.

Cho nên có một số việc cô phải tự đứng ra giải quyết.

Thẩm Phi Bạch nhìn cô, phút chốc hiểu ra ý định của cô, thấp giọng nói: “Được rồi, vậy em nói xong nhớ quay về sớm một chút.”

“Vâng.”

Thẩm Phi Bạch xoay người đi về phía Dịch Trạm, nói với anh ta: “Chúng ta cũng nên tâm sự một chút nhỉ.”

Dịch Trạm gật đầu, đi theo Thẩm Phi Bạch.

Tạ U U quyến luyến không rời nhìn theo bóng lưng anh tuấn của Thẩm Phi Bạch, thật ra chỉ tách nhau ra một lát, nhưng thời gian này hai người luôn dính lấy nhau khiến tâm lý cô sinh ra cảm giác ỷ lại.

Hà Lang thấy dáng vẻ này của cô, lại nhớ đến những lời mà Thẩm Phi Bạch chỉ trích cô ta, trực tiếp khiến cô ta không còn chốn dung thân, chẳng thể dừng lại những suy nghĩ đang tuôn trào trong lòng.

“U U, Thẩm Phi Bạch có vợ rồi đấy, cô ấy còn là con gái một của cục trưởng, cậu không muốn đắc tội với nhà họ Tô chứ? Anh ta đã có vợ, cậu không thể làm càn như vậy đâu.”

“Hơn nữa nếu việc cậu là người thứ ba truyền ra bên ngoài, sợ là rất khó tiếp tục phát triển trong giới giải trí, cậu không sợ đến lúc đó thị trưởng Thẩm say mê cậu rồi, sự nghiệp thanh danh đều mất hết, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, đúng chứ?”

Hà Lang cố ý đánh vào tâm lý của Tạ U U, trong lòng chồng chất sự đố kỵ. Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ thứ ba, cũng đâu phải vợ của Thẩm Phi Bạch, danh phận chẳng có, ra vẻ cáo mượn oai hùm cho ai xem chứ. Cho dù Thẩm Phi Bạch có một tay che trời đi chăng nữa, nhưng chỉ cần anh chưa ly hôn với vợ hiện tại, Tạ U U chính là kẻ thứ ba, danh không chính ngôn không thuận, chắc chắn sẽ bị người khác phỉ nhổ công kich.

Tạ U U nghe Hà Lang tự biên tự diễn, không tránh khỏi cảm thấy buồn cười.

Cô cố ý chờ Hà Lang nói xong mới tiếp lời: “Thế à? Nếu cô Hà đây biết rõ về nhà họ Thẩm và nhà họ Tô như thế sao lại không biết Thẩm Phi Bạch và Tô Đình đã ly hôn từ lâu rồi nhỉ?”

Thật ra chuyện Thẩm Phi Bạch ly đã hôn với vợ trước là cô tự phát hiện ra chứ không phải nghe lời người ta nói.

Hôm nọ cô vô tình thấy được giấy chứng nhận ly hôn ở trên xe của Thẩm Phi Bạch, màu đỏ, để ở nơi rất dễ thấy, Thẩm Phi Bạch tùy ý vứt trên xe.

Tờ giấy chứng nhận này giống như một ngọn lửa nóng bỏng tay, đốt một đường từ cổ họng xuống tim cô, khiến cho trái tim cô nhịn không được mà ngọ nguậy rục rịch.

Kể từ đó trở đi, cô đã nảy sinh ý định muốn hoàn toàn chiếm được anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận