Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người cạy mở cửa sổ, đang nấp trong bóng tối nhìn trộm cô và thở dốc, cảnh đẹp nhanh chóng khuấy động dục vọng bị kìm nén của con sói đói tàn nhẫn vốn đã khát khao từ lâu, dục vọng sôi sục trào dâng.
Mộc Trạch Tê đột nhiên cảm nhận được ánh mắt như thiêu đốt, cô hoảng sợ quay đầu lại nhìn, lập tức bị sặc nước.
Mộc Trạch Tê vội tắt nước và lau nước trên mặt để nhìn kỹ hơn. Cô thấy cửa sổ vẫn đóng kín liền thở phào nhẹ nhõm, thì ra chỉ là ảo giác.
Mộc Trạch Tê tắm xong rồi lau khô tóc. Khi nhìn thấy một rổ ngô, dầu và muối, cô chợt nhớ tới mình phải đi gửi cho thím Lý bên kia, bà ấy đi đứng không tiện, lại không ăn cơm tập thể mà tự mình nấu cơm.
Nơi Mộc Trạch Tê sống tương đối hẻo lánh, nhà cô ở là một căn nhà một tầng cũ kỹ, cách chỗ thím Lý hơi xa.
Xung quanh không có nhà, cũng không có đèn đường, chỉ có vầng trăng sáng trên bầu trời soi rọi.
Mộc Trạch Tê một tay cầm cái giỏ nặng, tay kia rọi đèn pin bước đi chậm rãi.
Vừa mới đi được vài bước, một chiếc xe địa hình cao cấp màu đen đột nhiên xuất hiện phía sau Mộc Trạch Tê, đèn pha bật sáng, soi rõ con đường cho Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê quay đầu nhìn lại, do ngược sáng nên cô không thể nhìn thấy người ngồi trên tay lái, cô nghĩ rằng đó là một chiếc xe quân sự chạy qua. Cô gật đầu cảm ơn.
Xe địa hình cứ bật đèn sáng cho đến khi Mộc Trạch Tê đến nhà thím Lý. Mộc Trạch Tê đi vào ngồi chơi một lúc rồi chào tạm biệt, từ chối không để thím Lý tiễn mình.
Khi Mộc Trạch Tê bước ra, mây đen mờ ảo che mất vầng trăng sáng, màn đêm u ám và lạnh lẽo. Sau khi Mộc Trạch Tê đi qua khu vực được chiếu sáng của nhà thím Lý thì xung quanh càng trở nên tối hơn.
Gió đêm thổi lướt qua những cây ngô đồng hai bên đường, lá cọ vào nhau phát ra tiếng xào xạc.
Mộc Trạch Tê nhìn cánh đồng tối tăm cả một vùng, những cây ngô cao đung đưa như một bóng đen lấp ló trông khá đáng sợ.
Mộc Trạch Tê không khỏi sợ sệt, cô vươn hai tay che hai bên đuôi mắt không dám nhìn, bước chân nhanh hơn bình thường.
Đúng lúc này, đèn xe đột nhiên phát sáng, Mộc Trạch Tê bị dọa hết hồn, sợ tới mức suýt chút nữa ném cả đèn pin xuống đất.
Mộc Trạch Tê tự nghĩ, chiếc xe còn ở đây sao?
Đèn liên tục bật sáng, người ngồi trên tay lái không hề lên tiếng, cũng không xuống xe.
Cô không sợ, tuy nơi này hoang vắng nhưng quân khu rất an toàn vì người ngoài không vào được.
Từ trước đến giờ Mộc Trạch Tê đều hay làm những chuyện chủ động.
Mộc Trạch Tê không mở được mắt do ánh đèn xe chói lóa, cô chỉ có thể nheo mắt, đôi mắt cong lên mang nét cười, cô chủ động chào hỏi: “Xin chào? Đồng chí? Đồng chí bị lạc à? Có cần tôi chỉ đường không?”
Bây giờ trông cô như thế này càng làm ngứa mắt người ngồi trong xe.
Đúng lúc này, cửa xe phát tiếng lách cách, đôi chân thon dài bước ra.
Dáng người cao thẳng, mặc một chiếc quần quân phục màu đen, chân dài eo thon như một bình lính.
Người đàn ông đi xuống, đứng trước luồng ánh sáng chói lọi nhấp nháy sương mù nhưng không hề lên tiếng, thậm chí Mộc Trạch Tê có thể nhìn thấy những hạt bụi nhỏ trong ánh sáng đang nhảy múa xung quanh anh.
“Xin chào? Đồng chí?” Mộc Trạch Tê hỏi thêm lần nữa.
Lúc này bóng người đã nhúc nhích, anh ngược sáng bước tới, bước chân kiên định tới gần mang theo khí thế áp chế.
Sau đó Mộc Trạch Tê cảm thấy có gì đó không ổn, bóng người đang nhanh chóng đến gần, sau đó Mộc Trạch Tê mới có thể nhìn ra được là ai.
Hóa ra là Nghiêm Kỷ!
Mộc Trạch Tê vô cùng kinh ngạc! Trong lòng cô dâng lên một niềm vui khó tả. Nhưng mà Nghiêm Kỷ trông khác với lúc trước, anh bước đến gần Mộc Trạch Tê với vẻ mặt lạnh lùng.
Radar vang lên.
Nghiêm Kỷ đã đi vào đây thì không thể là đi ngang qua được! Dựa theo tính tình của Nghiêm Kỷ thì đây chính là là tới để bắt cô! Còn những ngày tháng sau khi bị bắt…
Mộc Trạch Tê rùng mình một cái, nắm đèn pin, lập tức chạy lui về sau, muốn chạy quay về nhà thím Hà. Tốc độ của Mộc Trạch Tê rất nhanh, nhưng tốc độ của Nghiêm Kỷ lại càng nhanh hơn. Cô chạy chưa được mười mét đã bị Nghiêm Kỷ bắt được.
Nghiêm Kỷ âm trầm mang theo sự tàn bạo, sức lực vô cùng lớn, túm lấy cô khiến cô không thể động đậy.
“Nghiêm Kỷ!” Mộc Trạch Tê sợ hãi hô lên.
Nghiêm Kỷ vẫn không nói lời nào, bắt lấy cổ tay Mộc Trạch Tê giam vào trong ngực, rồi kéo vào trong ruộng ngô. Mộc Trạch Tê nhìn ruộng ngô đen sì kia mà cảm thấy sợ hãi, không cần nghĩ cũng biết mình sẽ gặp phải chuyện gì.
Mộc Trạch Tê giãy giụa, cố gắng gỡ bàn tay có thể so với kìm sắt của Nghiêm Kỷ ra, định nói lý với anh: “Nghiêm Kỷ! Bình tĩnh! Chúng ta nói chuyện đàng hoàng đã! Nghiêm Kỷ! Buông tay ra! Đau quá!”
“Đau? Một lúc nữa cậu sẽ càng đau hơn. Chúng ta không có gì để nói cả.” Cuối cùng Nghiêm Kỷ cũng mở miệng nói câu đầu tiên, giọng nói như bị bóp nghẹt lại.
Mộc Trạch Tê ngẩn ra, trong lòng bỗng chốc cảm thấy hơi sợ hãi, tuy rằng lúc trước Nghiêm Kỷ cũng hung dữ nhưng không phải như bây giờ, khiến Mộc Trạch Tê sợ Nghiêm Kỷ.
Đèn pin trong lúc lôi kéo đã rơi trên mặt đất, vẫn còn đang sáng, mà bóng dáng hai người đã sớm hoà vào bóng đêm trong ruộng ngô.
Nghiêm Kỷ nửa kéo nửa ôm Mộc Trạch Tê vào sâu bên trong, đi đến một khu đất trống nhỏ ở giữa ruộng ngô.
Anh cởi khoác trên người ra, ném xuống đất, rồi quăng Mộc Trạch Tê lên bên trên áo khoác. Thân hình cao lớn đè lên người cô điên cuồng liếm mút cổ của cô, bàn tay thì dò xét bên dưới.
Hơi thở bên cổ vô cùng nóng, nặng nề mà dồn dập. Tựa như sói đói nhe răng nhỏ dãi, gấp không chờ nổi mà mở to miệng xé thịt con mồi sau đó nuốt hết vào trong bụng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận