Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đợi Cốc Bách Linh tỉnh lại, mấy người các cô cũng đã rời khỏi từ lâu rồi.
Từ chỗ Cốc Bách Linh trở về, Dạ Tuyết Hi có chút thấp thỏm, không hiểu sao không muốn đến gặp Lê Dạ Thần. Sợ anh biết cô giấu giếm anh đi chơi lỗ nhỏ của người khác…
“Ai vậy…” Dạ Tuyết Hi ngồi ngẩn người trên sô pha trong phòng mình.
Lúc này, ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa “Cô Dạ Tuyết Hi, chủ nhân gọi cô qua đó ”
Nói xong, hầu gái kia liền chờ luôn ở ngoài phòng.
Dạ Tuyết Hi thấp thỏm không yên, thay quần áo rồi mới mở cửa ra ngoài.
“Sếp Lê về nhanh vậy?” Dạ Tuyết Hi hỏi. Cô nhớ anh đã nói hôm nay có một cuộc họp quan trọng mà?
Nhưng hầu gái là người hầu hạ đẳng nhất, không có quyền biết lịch trình đi lại của Lê Dạ Thần, chỉ có thể cúi đầu mời cô qua đó.
Dạ Tuyết Hi không còn cách nào khác, đành phải đi theo cô ấy.
Nhưng kỳ lạ chính là, biệt thự của sếp lớn tập đoàn tài chính này tuy rộng lớn, nhưng cô ở đây lâu như vậy, đường đi vẫn biết rõ là…
Đây… không phải đường đến phòng Lê Dạ Thần Cũng không phải đường đến thư phòng của anh
“Tiểu Vân, chúng ta đi đâu vậy?” Dạ Tuyết Hi giữ cô hầu gái lại hỏi.
Nhưng hôm nay hầu gái này có vẻ vừa có chút kích động lại vừa có chút sợ hãi, cúi đầu không nói lời nào, nhanh chóng đưa cô đến nơi cần đến.
Thì ra là một mật thất nhỏ sau vườn hoa……
Trong biệt thự Lê gia lại còn có nơi như thế này, sao cô lại không biết?
Bây giờ Lê Dạ Thần muốn cô tới nơi này, là vì điều gì?
Lúc này, chỉ thấy hầu gái kia vừa thấp thỏm vừa kích động mở cửa, rồi đứng ở cửa nói “Cô Dạ Tuyết Hi, mời vào trong, chủ nhân đang chờ cô ở bên trong…”
Nhưng bên trong vừa tối tăm vừa âm u, không giống căn phòng bình thường chút nào.
Vừa nghĩ tới các loại thú vui ác độc của thế giới này, Dạ Tuyết Hi cũng có chút không dám bước vào.
Nhưng ngẩn người một lúc, người bên trong liền không kiên nhẫn gọi cô “Dạ Tuyết Hi Em còn đứng đó làm gì ”
Người gọi không ai khác chính là Lê Dạ Thần.
Nghe vậy, hầu gái vừa mới đưa cô tới liền trốn đi không thấy bóng dáng.
Dạ Tuyết Hi cũng sợ hãi, nhưng không hiểu sao lại sợ hãi. Cùng anh ở chung lâu như vậy, quen biết cũng được một khoảng thời gian, cũng không dám tưởng tượng anh rốt cuộc là dạng người gì.
Chậm rãi đi vào trong phòng, liền thấy một ngọn đèn pha lê cao cấp nhưng rất mờ mịt. Sau khi thật sự bước chân vào bên trong, cũng không có tối tăm như bên ngoài nhìn vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận