Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi nghe thấy âm thanh phấn khích của Bàng Kinh Phú, cô cảm thấy mình sắp thành công, nhưng giây tiếp theo anh vuốt ve đầu cô, nói cô không đủ cố gắng.

Không biết là sự tự chủ của anh quá mạnh mẽ, hay là anh cố ý hành hạ cô.

Cô đành phải chôn mặt vào phần gốc, lông đen cứng rắn hất vào mặt, Điền Yên nhắm chặt mắt lại.

Cơn nôn đau đớn kéo dài gần bốn giây, cô không hề rời miệng ra. Quy đầu liên tục bị cổ họng nuốt lấy, cô thà chống lại sinh lý muốn nôn ọe của mình cũng không tiếc, cho dù bị thứ này đâm vào cổ họng.

Sắc mặt Bàng Kinh Phú khó coi, đột nhiên nắm đầu cô lôi ra, chợt rút côn thịt ra.

Nước miếng nối thành từng sợi theo cơn ho của cô được lôi ra ngoài, sắc mặt bởi vì liên tục ho khan mà phồng đến đỏ bừng.

Điền Yên đỡ đầu gối anh, nheo mắt lại. Xuyên qua những giọt nước mắt lấp lánh, ngoan ngoãn trăm phần trăm ngước nhìn anh.

Từng giọt nước miếng trong suốt chảy ra từ khóe miệng, cái lưỡi để lộ một nửa lộ vẻ chật vật không chịu nổi.

Chân mày Bàng Kinh Phú vặn chặt lại. Điền Yên lo lắng thời gian không đủ nên phải nằm xuống ăn tiếp, cô cũng chẳng ngó ngàng gì tới da đầu bị kéo mạnh đến đau đớn, giống như mèo hoang tham ăn, hai tay nắm côn thịt điên cuồng nhét vào trong miệng.

Bàng Kinh Phú kéo tóc cô lên ném cô sang một bên: “Cút!”

Điền Yên giống như đồ chơi trong tay anh, dễ dàng rơi xuống đất.

Bàng Kinh Phú kéo quần lên đứng dậy, cho dù nước bọt còn quấn quanh cây gậy và dục vọng không phát tiết ra được. Anh gầm lên về phía các dãy phòng thủy tinh: “Bắn chết toàn bộ!”

“Không không không! Không! Đừng!”

Tiếng gào thét của Điền Yên bị một loạt tiếng súng dữ dội lấn át.

Đôi mắt cô trừng to, tâm như tro tàn. Ánh mắt tựa như đang mắc kẹt trong một đầm lầy tối tăm, cơ thể cô tê liệt tuyệt vọng trong vũng lầy, yếu ớt quỳ xuống tại chỗ.

“Anh đã đồng ý với em… Anh rõ ràng đã đồng ý… Anh nói không giữ lời…”

“Địa bàn của tôi, tôi muốn thế nào thì là thế đó.”

Đôi mắt của Bàng Kinh Phú đầy hận thù, nổi lên sóng gió kinh hoàng tối tăm. Anh nhìn xuống Điền Yên, dùng tư thế từ trên cao nhìn xuống từng bước chèn ép cô.

Bàng Kinh Phú nhéo cằm Điền Yên ép cô ngẩng đầu.

“Cho dù trong mười lăm phút thành công khiến tôi bắn ra, tôi cũng sẽ giết bọn họ. Em hẳn nên cảm ơn tôi không chơi hỏng cái miệng này của em.”

Sắc mặt Điền Yên dần dần căng thẳng, giống như một con mèo xù lông muốn phản kháng, cong người lên muốn tấn công.

Bàng Kinh Phú bóp cổ cô một cái, đầu gối Điền Yên cách mặt đất. Cô chật vật kéo bàn tay anh, chỉ thấy anh nheo mắt lại, cảm xúc trào dâng như một sinh vật khổng lồ, chỉ đơn giản há miệng gào thét là có thể khiến cô bỗng mất hết sức phản kháng.

“Đừng quên, thằng nhóc kia còn chưa có chết, tôi có rất nhiều biện pháp hành hạ cậu ta. Em chống lại tôi thì chính là đang muốn mạng cậu ta.”

Đàm Tôn Tuần ở phía sau còn đang giãy giụa, cậu ta kéo sợi xích sắt trói cổ tay mình, phát ra tiếng sột soạt.

Cô giống như một con mèo bị xách gáy, trong nháy mắt tỉnh táo lại, cam chịu số phận nhắm mắt, nên không nhìn thấy khuôn mặt đen như mực của Bàng Kinh Phú.

Điền Yên bị giam trong lồng sắt ở góc tường.

Cô nhìn người ra ra vào vào phòng thủy tinh, vận chuyển thi thể ra bên ngoài.

Điền Yên sụp đổ co rút cơ thể, mặt vùi vào đầu gối, kéo tóc, định dùng đau đớn che giấu sự bất lực của bản thân.

“Điền Yên….”

Hai cánh tay Đàm Tôn Tuần bị treo trên không trung, rũ thấp đầu, phát ra âm thanh khàn khàn.

Máu đọng lại trên trán cậu ta, mái tóc vàng bị bao phủ hoàn toàn bởi chất lỏng màu đỏ.

“Cô không cần phải… Vì tôi mà làm nhiều như vậy… Đây là, công việc của chúng ta, chẳng thà bị một phát súng bắn chết tới thống khoái…”

Âm thanh cậu ta yếu ớt, giọng nói khó khăn phát ra từ cổ họng. Giọng nói giống như là trách cứ cô.

“Chính cô còn sống là được rồi… Anh ta sẽ, sẽ không để cô chết. Tôi chẳng qua là một công cụ để cô nghe lời anh ta. Sớm muộn gì tôi cũng chết, cho tôi nhẹ nhõm… Được không.”

Điền Yên dùng cánh tay ôm lấy đầu, cố gắng ngăn cản giọng nói của cậu ta. Cô muốn nói nhưng âm thanh đến miệng cuối cùng biến thành tiếng khóc vô lực.

Đã là bước đường cùng rồi, cô thật sự không tìm được biện pháp để thay đổi hiện tại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận