Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoàng đế thuận tay cầm một bầu rượu bằng bạch ngọc giơ lên cao, để dòng chất lỏng màu hổ phách vẽ ra một đường cong tinh tế trong không trung rồi chảy lên ngực của Đoan Tĩnh.
“A….” Đoan Tĩnh bị nước rượu lạnh băng kích thích đến cả người run rẩy.
Rượu chảy róc rách uốn lượn theo bầu ngực, xuống đến bụng nhỏ, vòng quanh nơi hai người tương dán.
Hương rượu mát lạnh khiến Hoàng đế khát khô cổ họng, hắn cúi người ngậm lấy đầu vú nhút nhát sợ sệt cứng rắn của Đoan Tĩnh, đưa đẩy nó giữa răng môi của mình.
Đầu lưỡi đỏ tươi xoay một vòng quanh quầng vú, truy tìm dấu vết rượu, chậm rãi liếm láp hai bầu ngực của Đoan Tĩnh, liến mút sạch sẽ từng tấc da thịt dính rượu.
Đoan Tĩnh khép hờ hai mắt, vẻ mặt ửng hồng, nàng nhịn không được ôm chặt đầu Hoàng đế, tiếng rên rỉ quyến rũ uyển chuyển.
Hoàng đế không bỏ sót bất cứ giọt rượu nào, liếm sạch rượu trên người nàng.
Hoàng đế nhìn đôi mắt Đoan Tĩnh mê ly chết chìm trong bể dục, hắn cười khẽ ngửa đầu, uống sạch rượu trong bình ngọc, rướn người đút rượu cho Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh bị động nhận lấy rượu hắn đút, chẳng bao lâu sau môi anh đào đã trở nên ướt át sắc tình.
Vốn dĩ tửu lượng của nàng đã thấp, lúc nãy đã uống ba ly, bây giờ còn bị Hoàng đế mớm rượu, khiến nàng say khướt.
Hơi nước lượn lờ trong mắt Đoan Tĩnh, cảm giác say cuồn cuộn kéo đến, mồ hôi túa ra trên trán.
Cự vật trong cơ thể bất động khiến Đoan Tĩnh khó chịu, hai mắt long lanh quấn quít si mê, “Muốn… Hoàng A Mã cho Kiểu Nhi.”
Ánh mắt Hoàng đế tối sầm, “Kiểu Nhi muốn gì?”
“Muốn, Muốn Hoàng A Mã…” Đoan Tĩnh nỉ non.
Hoàng đế nhướng mày hỏi, “Muốn Hoàng A Mã làm gì?”
Đoan Tĩnh khó chịu vặn vẹo dưới thân Hoàng đế, hai mắt mê ly, chỉ muốn được thỏa mãn, muốn hung hăng va chạm để lấp đầy sự trống rỗng vô biên trong cơ thể.
“Muốn..” Vành mắt nàng ửng đỏ, nóng vội nhưng lại không muốn mình muốn gì, chỉ biết nỉ non lặp đi lặp lại, “Muốn Hoàng A Mã…”
Giọng nói Hoàng đế trầm khàn dụ dỗ, “Kiểu Nhi, có muốn mãi ở bên Hoàng A Mã không?”
“Muốn…” Đoan Tĩnh căn bản không phân biệt được hàm ý trong lời nói của Hoàng đế.
“Có muốn gả cho Hoàng A Mã hay không?” Ánh mắt Hoàng đế trở nên nóng bỏng.
“Ưm..” Đoan Tĩnh khó chịu không ngừng xoắn chặt long căn của Hoàng đế.
“Có muốn mãi mãi ở cùng Hoàng A Mã không?” Hoàng đế ôm chặt Đoan Tĩnh gặng hỏi.
Nhưng lúc này Đoan Tĩnh đã say khướt, ý thức không rõ ràng, ngoại trừ bản năng rên rỉ ra, những cái khác đều quên sạch.
Hoàng đế bất đắc dĩ, môi mỏng mím chặt, di chuyển hông hung hăng cắm thẳng vào hoa tâm của Đoan Tĩnh.
Cơ thể Đoan Tĩnh mềm nhũn, sau khi say rượu thì cả người nóng ran.
Hoa tâm vừa mềm vừa ướt, dễ dàng bị Hoàng đế xâm chiếm, đâm vào nơi sâu nhất trong hoa viên bí mật.
Nàng nức nở rên rỉ, ngậm chặt ngón tay thút thít thành tiếng, hai chân quặp chặt quanh hông Hoàng đế. Hàng mi dài run nhẹ, quyến rũ đến mức ngỡ không phải người thường, mà là một yêu tinh câu hồn phách.
Vào giờ phút này Hoàng đế mới biết rõ lí do vì sao Đường Minh Hoàng cưỡng đoạt con dâu của hắn. Vẻ đẹp khi say rượu của Dương Quý phi dễ dàng khơi gợi ham muốn chinh phục và dục vọng chiếm hữu của tất cả nam nhân trên thế gian này.
Vẻ đẹp tuyệt thế này chỉ có bậc đế vương bễ nghễ mới xứng đáng có được.
Cuối cùng ly rượu trên bàn chịu không nổi rung lắc nên đã lăn xuống đất.
Hoàng đế thấy thế vội vàng bế Đoan Tĩnh lên, tránh né vết bẩn, cả hai ngã xuống lăn vài vòng giữa rừng hoa đào, cuối cùng dừng lại nằm đè lên lớp hoa đào mềm mại như một tấm thảm nhung.
Dưới gốc cây đào to lớn, gió nhẹ thổi qua, hoa đào tung bay đầy trời, từng cánh hoa đào rơi lên người hai người đang quấn lấy nhau triền miên dưới đất.
Hoa đào chạm vào làn da trắng như tuyết của Đoan Tĩnh, rơi lên mái tóc đen nhánh của nàng, còn có một cánh rơi ngay đôi môi anh đào hé mở, như thể miệng nàng mọc ra một đóa hoa mỏng manh vậy, hình ảnh mang đến vẻ đẹp vô tận.
….
Bên ngoài vườn đào, Lương Cửu Công mang vẻ mặt xấu hổ ngăn cản bước đi của Thái tử.
Thái tử học hành siêng năng, hôm nay tan học, sau khi đọc đi đọc lại bài tập về nhà một trăm hai mươi lần theo yêu cầu của Hoàng đế, mới xoa mày chuẩn bị rời đi.
Vườn hoa đào nằm ở phía tây của Sướng Xuân Viên, cách hoa viên của hắn không xa, hơn nữa đám tiểu thái giám đều nói thời tiết hôm nay rất đẹp, phong cảnh tuyệt mỹ, là nơi thích hợp nhất nếu muốn tản bộ.
Thái tử nghe vậy bèn nổi lên hứng thú, chậm rãi đi về phía vườn hoa đào.
Ai ngờ vừa đến vườn đào, đã bị đám người Lương Cửu Công cản lại.
Thấy Lương Cửu Công, Thái tử vừa kinh ngạc vừa vui mừng, “Hoàng A Mã cũng đang ngắm hoa đào ở đây sao?” Mặc dù hắn được gặp Hoàng đế nhiều hơn những vị a ca khác, nhưng có ai lại chê ít tình thương của người cha chứ?
“Thật trùng hợp, vậy cô vào thỉnh an với Hoàng A Mã một cái.” Thái tử vừa nói vừa định lướt qua người Lương Cửu Công.
Lương Cửu Công mang vẻ mặt xấu hổ đứng chắn trước người Thái tử.
“Lương Cửu Công?” Thái tử cảm thấy khó hiểu.
“Thái tử điện hạ, Hoàng thượng, hiện giờ ngài ấy không tiện gặp ngài…” Lương Cửu Công ấp úng nói.
Thái tử tỏ vẻ đã hiểu, hắn vỗ vỗ bả vai Lương Cửu Công nói, “Có phải Hoàng A Mã đang tiếp khách nên không tiện gặp cô đúng không?”
Lương Cửu Công mỉm cười gật đầu đáp, “Vâng…”
Thái tử là một người thông minh, hắn xoay chuyển tròng mắt, đột nhiên nhớ ra, hiện giờ trong Sướng Xuân Viên chỉ có Ngưu thường tại là nữ nhân duy nhất trong hậu cung dọn vào đây, vì thế hắn dò hỏi, “Là Ngưu thường tại à?”
Lương Cửu Công sửng sốt một chút, ngay sau đó thuận thế gật đầu đáp, “Đúng vậy, không phải là Ngưu thường tại thì còn là ai nữa… ha ha…”
“Nếu Hoàng A Mã đang ngắm hoa cùng người khác, vậy cô vào thỉnh an với Hoàng A Mã một cái rồi đi, không quấy rầy nhã hứng của họ.” Thái tử tỏ vẻ hiểu chuyện nói.
Dù sao cũng đã đến đây rồi, không đi thỉnh an thì quá thất lễ. Cách làm của Thái tử là vô cùng hợp tình hợp lý.
Lương Cửu Công lại hoảng sợ, bằng hiểu biết của hắn với Hoàng đế, giờ phút này e là không chỉ đơn giản ngắm hoa uống rượu đơn thuần như vậy, hẳn phải là thưởng người mới đúng.
Nếu để Thái tử đi vào, chẳng phải hắn sẽ bắt gặp cảnh phụ thân và muội muội của mình triền miên với nhau sao?
Vậy e là tam quan của Thái tử sẽ nát mất.
“Chuyện đó, không tiện lắm đâu, thỉnh Thái tử điện hạ thứ lỗi.” Lương Cửu Công căng da đầu nói.
Thái tử ngẩn người, ngay sau đó vẻ mặt hắn trở nên mất tự nhiên, dường như hắn đã đoán được chút gì đó rồi, bèn vội vàng nói,” Vậy thì thôi… ngày mai cô đến thỉnh an với Hoàng A Mã vậy. Xin Lương công công chăm sóc cho Hoàng A Mã đừng để ngài ấy quá mệt nhọc…”
“Khụ khụ… vậy cô về hoa viên phía tây trước đây.” Thái tử mất tự nhiên nói.
“Cung tiễn Thái tử điện hạ.” Lương Cửu Công và đám cung nhân thở phào nhẹ nhõm, đồng thanh tiễn Thái tử đi. Thái tử xoay người, khuôn mặt mang ý cười.
Không thể ngờ Hoàng A Mã còn long tinh hổ mãnh đến vậy, Thái tử thầm cảm khái trong lòng.
Có điều quả thật Ngưu thường tại này rất có bản lĩnh, có thể trở thành nữ nhân duy nhất Hoàng A Mã mang đến Sướng Xuân Viên. Hắn ở viện của mình, cũng thường xuyên nghe thấy Ngưu thường tại rất được sủng ái.
Cũng may địa vị của nàng ta khá thấp, cũng không có hài tử, bằng không với thân thể khỏe mạnh của Hoàng A Mã, nếu thật sự coi nàng
ta như người trên đầu quả tim, sau này sinh cho hắn một tiểu đệ đệ, tương lai là một phiền toái lớn.
Thái tử nhớ đến Đại a ca đối nghịch với hắn mọi nơi mọi chỗ, cùng với đám đệ đệ càng lớn càng mang đến cho hắn nhiều uy hiếp, nhịn không được cảm thấy nghiêm trọng.
Vị trí Thái tử này của hắn, dưới một người trên vạn người, đừng nói là chúng thần, ngay cả những hoàng tử khác gặp hắn cũng phải thỉnh an.
Hoàng A Mã đối xử tốt với hắn, giữ vững địa vị cho hắn, hắn biết cả.
Bọn đệ đệ càng ngày càng trưởng thành, bám sát hắn mọi lúc mọi nơi khiến cho hắn có cảm giác bị đe dọa khi đứng ở địa vị cao.
Nhưng Hoàng A Mã đang trong độ tuổi chính trực tráng niên, hài tử lần lượt ra đời, khó có thể đảm bảo trong tương lai sẽ không có người vượt qua vị trí hoàng ngạch nương của hắn trong lòng Hoàng A Mã.
Hơn nữa cho dù Hoàng A Mã giữ vững địa vị cho hắn, nhưng cũng không quá thiên vị.
Dù sao Hoàng A Mã cũng là Hoàng đế, là phụ thân của những hài tử khác, không phải Hoàng A Mã của một mình hắn.
Nghĩ đến đây, cảm giác nguy cơ đột ngột dâng lên khiến Thái tử siết chặt tay lại, hắn sải bước về phía trước, thúc giục thái giám bên cạnh, “Đi, quay về hoa viên phía tây, lấy sách ra cho cô, cô phải ôn tập lại mấy lần nữa mới được. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận