Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mèo trắng luôn nhân lúc nhân loại không chú ý, trèo từ ngoài cửa sổ vào, nói chuyện với cô, cùng cô chơi đùa.

Cô trọng sinh vật một nhà khá giàu có, chủ nhân của căn nhà này rất có tiền, nơi ở là một căn biệt thự, mèo trắng nói cô có tiền để hưởng thụ, nhưng lại không có mạng để hưởng phúc.

Những lời này cũng rất có đạo lý.

Ngoài cửa sổ, một con bướm bay qua, đôi cánh trong suốt thật xinh đẹp, dưới ánh mặt trời, đôi cánh phản xạ ra những màu sắc lóng lánh. Hạnh Mính kinh ngạc cảm thán, cũng vươn tay, chỉ vào kia con bướm ê ê a a.

Mèo trắng nằm bên nôi trẻ em, cái đuôi vung vẩy, không cẩn thận vung cái đuôi qua gương mặt Hạnh Mính.

“Loại bướm này ta đã thấy nhiều, mỗi một con đều rất xinh đẹp. Ta sắp tu luyện thành công rồi, sắp có thể biến thành nhân loại. Ta quyết định chờ đến khi ta biến thành người, sẽ lấy một cái tên, bên trong nhất định phải có chữ điệp!”

Điệp……

“Đúng rồi, nhân loại có phải còn cần có họ hay không? Ta nghe đám người chăm sóc ngươi gọi ngươi là Lộ Lộ.”

Lộ……

“A! Cái tên này thật dễ nghe, haizz, ta đây sau này sẽ gọi là Lộ Điệp!”

Thời gian trôi qua cực nhanh, một đời này, khối thân thể trẻ con mà Hạnh Mính bám vào chỉ sống đến năm tuổi. Nó chết trong biệt thự, ngã bên cạnh món đồ chơi mà nó thích nhất, bên cạnh cũng có chỉ một con mèo trắng làm bạn.

Lần này, Hạnh Mính nghe rõ đoạn đối thoại giữa nó với mèo trắng.

“Kiếp sau, ta không chuyển thế nữa, thân thể này tử vong, ta sẽ biến thành hồn phách, không cần tìm ta. Ta muốn lưu lạc khắp thế gian này để nhìn xem nhân gian thịnh thế phồn hoa.”

Trước mắt không ngừng hiện lên những hình ảnh hoặc đoạn ngắn, là những cảnh tượng mà sau khi biến thành hồn phách khối thân thể này nhìn thấy: Nhân gian ầm ĩ, hài hòa. Có người đánh chửi, có người tranh chấp. Có người đút thức ăn cho mèo hoang ven đường, có người đêm khuya dong thuyền đến khu vực cấm đánh bắt hải sản, thu hoạch được một đống.

Sai đó nó du đãng ở trong núi, gặp được con mèo trắng lúc trước lại vô tình mà rời khỏi, làm như hai người xa lạ, như không quen biết mèo trắng vậy.

Lại sau đó, nó gặp được Nguyên Tuấn Sách, bị anh bắt giữ, hồn phách bị phong ấn, nhốt vào gác mái trong nhà của anh. Nơi đó có rất nhiều hồn phách cũng giống như nó.

Hình ảnh cuối cùng mà khối thân thể này chứng kiến, Hạnh Mính thấy chính mình, cô dùng phù cố định nó lại, chạy chỗ nó, giơ hồ lô trong tay, ý cười dịu dàng nói:

“Không cần sợ hãi, ta đưa ngươi đi siêu độ. Đến kiếp sau, nhất định phải cố gắng hưởng thụ thế giới này nhé.”

Hồi ức tựa như xoáy nước, chung quanh đủ loại hình ảnh vặn vẹo thành mặt cong, vây quanh cô. Hạnh Mính ngã xuống giữa xoáy nước, thân thể mất khống chế cứ rơi xuống mãi, nhìn sang hai bên, là những hình ảnh vừa rồi không ngừng hiện lên.

Phía dưới chính là vực sâu không đáy, cô rơi mãi mà không đến điểm cuối, cảm giác không trọng lượng càng ngày càng nghiêm trọng, hàn khí từ dưới thân bức lên, muốn hoàn toàn đông cứng cô ở chỗ này.

Nơi này thật lãnh, thật lãnh.

“Hạnh Mính! Hạnh Mính! Hạnh Mính!”

Có người đang kêu tên cô, giọng nói rất giống con mèo trắng kia, giống nhau như đúc.

Đúng rồi, tên của con mèo trắng kia.

“Hạnh Mính! Hu hu hu Hạnh Mính!”

Lộ Điệp né tránh nhánh cây xoè ra, chạy đến sau núi, cô ấy ngẩng đầu nhìn bầu trời, người con gái trong xoáy nước sắp bị cắn nuốt biến mất. Lộ Điệp đẩy cánh tay đang ngăn cản mình của Hồ Anh Tài ra, biến thành mèo trắng, nhanh nhẹn nhảy lên ngọn cây.

Hai yêu ma cường đại đang phóng thích yêu lực, hắc cầu ẩn chứa năng lượng thật lớn, loại tiểu yêu như cô ấy, chỉ có thể bị nó vô tình cắn nuốt.

Hạnh Mính khó khăn đôi mắt mỏi mệt, cách làn sương khói, nhìn xuống phía dưới, có một con mèo không ngừng nhảy qua lại giữa các cành cây, đó là mèo trắng.

“…… Lộ Điệp.”

“Bạn học Hạnh!”

Gương mặt Nguyên Tuấn Sách đã hoàn toàn hóa thành bộ xương khô, sương mù dày đặc tà khí không ngừng khuếch tán ra xung quanh. Một gương mặt dữ tợn đáng sợ, yêu ma vươn bàn tay to với những móng vuốt đen xì về phía cô, giọng nói tà ác, mang theo cảm giác tuyệt vọng, đau lòng, dường như muốn một ngụm nuốt chửng cô.

“Bắt lấy tay tôi! Bạn học Hạnh!”

Hạnh Mính vươn ngón tay, trên làn da trắng nõn đã bị một tầng sương trắng bao phủ, những sợi lông tơ nhỏ cũng lạnh đến đông cứng.

Trong cổ họng, có thứ gì đó đang cuộn trào, Hạnh Mính cảm giác được đoàn hồn phách kia, hình như nó đã chạy vào thân thể cô, những ảo giác cô vừa nhìn thấy, đều là những chuyện nó đã trải qua trong quá khứ.

Cho nên, yêu hồn trong rừng rậm, là Nguyên Tuấn Sách. Mèo trắng, là Lộ Điệp.

“Bạn học Hạnh, bạn học Hạnh!” Nguyên Tuấn Sách không ngừng gọi cô, lôi điện ầm ầm giáng xuống, bóng dáng anh như mờ như ảo, liên tục lao đến bên cô.

Hạnh Mính bỗng nhiên hiểu ra, yêu hồn ngay từ đầu cũng là sinh vật có tình cảm, nếu không nó sẽ không lưu luyến si mê bàn tay vuốt ve nó như vậy, cũng sẽ không có vẻ mặt này.

Thống khổ, tuyệt vọng, vì cô, anh nguyện ý trả giá bất kỳ giá nào. Lúc này, cô đã hoàn toàn khống chế Nguyên Tuấn Sách.

Hạnh Mính nâng tay lên, đầu ngón tay bị đóng băng, dần tiêu tán, một tiếng nổ tung vang lên, vụn băng rơi rụng xuống, ngón trỏ của cô biến mất.

Ngay sau đó, băng trên đầu ngón tay bắt đầu lan tràn lên trên, toàn bộ cánh tay bắt đầu xuất hiện những vết nứt, tiếng băng tan rã vụn vặt vang lên.

Cánh tay không còn cảm giác đau, cũng có khả năng là đã chết lặng. Hạnh Mính nhìn Nguyên Tuấn Sách, chỉ thấy anh lại xông tới một lần nữa, trong ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng sâu sắc.

“Đừng mà! Bạn học Hạnh đừng mà! Đừng mà!”

Hắc cầu trong lốc xoáy kích động, gương mặt cô biến mất trong làn sương khói, khối băng lan tràn lên đến tận cổ Hạnh Mính. Nguyên Tuấn Sách tận mắt nhìn thấy gương mặt cô bị khối băng bao phủ, sau đó nổ tung thành các mảnh tinh toái (1), các mảnh nhỏ sáng lấp lánh, dần tiêu tán trong mắt.

Mảnh tinh toái: là các mảnh vụ của đá, thiên thạch, sáng lấp lánh.

Trong khoảnh khắc đó, sự tuyệt vọng bủa vây khắp tâm trí anh, đau đớn bén nhọn, còn hơn cả khi bị dao nhỏ lạnh băng đâm vào trái tim. Nguyên Tuấn Sách cứ như một con thuyền lênh đênh trên biển khơi, bị biển sâu lôi kéo, trải qua mưa gió vùi dập, cuối cùng mất đi khát vọng sống sót.

Cảm giác quặn đau mà bây giờ anh đang phải chịu đựng, Nguyên Tuấn Sách chưa từng trải qua trong nghìn năm tuổi thọ. Chưa bao giờ anh lại có cảm giác sợ hãi, và đau đớn muốn chết như bây giờ.

Sương đen hoá thành làn sóng khí nổ tung trên bầu trời, đẩy Nguyên Tuấn Sách lúc này đã chẳng còn sức lực bay ra ngoài, anh thậm chí còn không phản kháng, rơi xuống rừng cây mênh mông trên mặt đất hải. Cành cây, lá cây quẹt rách làn da, cảm giác nóng rực, đánh sâu vào mỗi tấc da thịt trên người anh.

Nguyên Tuấn Sách vốn đã sắp hoá thành ma, yêu khí lại dần biến mất, xương trắng rút đi, gương mặt khôi phục lại thành túi da nhân loại, thứ duy nhất tượng trưng cho thân phận yêu ma là mái tóc bạc.

Hắc cầu cũng dần dần hiện ra nguyên hình người. Gương mặt Tĩnh Đình đã bị đốm đen bao phủ, ông ta lơ lửng giữa không trung, hai mắt trống rỗng vô thần, nhìn mảnh đất dưới chân, trên đỉnh đầu sấm sét vẫn ầm ầm nổ tung, ông ta giống như ác thần đạp trên đám mây đen.

Bình luận (0)

Để lại bình luận