Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu như lúc đó biết đứa trẻ đó là con của hắn, liệu hắn có nhẫn tâm kêu phá bỏ đứa trẻ đó hay không?

Hắn nhìn đôi bàn tay mình, là chính đôi bàn tay này đã giết chết đứa con của hắn và cô. Hắn hết lần này đến lần khác làm tổn thương cô nhưng cô đều dễ dàng tha thứ cho hắn, chỉ duy nhất có lần đó, hắn đã phá vỡ bức tường hạnh phúc giả dối cuối cùng trong lòng cô. Khiến cho cô nhận ra, hắn tàn nhẫn đến cỡ nào.

Trái tim hắn sắt đá như vậy, sao lại có chỗ dành cho cô?

“Tại sao cô lại làm như vậy?”

“Anh có biết lúc nghe tin cô ta có thai với anh, em ghen tị biết bao. Tại sao em lại không thể sinh con cho anh?”

Cô ta nhớ, hắn tuy nhận đứa bé nhưng trong lòng lại không vui, chỉ sắp xếp cho cô chỗ ở, còn lại lạnh nhạt không quan tâm. Không trở về nhà, không chạm vào cô ta.

“Cô ghen tị đến mức ngay cả một đứa bé chưa thành hình cũng không tha sao?”

Cô ta đột nhiên rơi vào im lặng, hình như những năm này vì để bên cạnh Phó Nhược Hằng, cô ta đã làm ra nhiều chuyện điên cuồng đến nỗi bản thân còn không thể chấp nhận nổi.

“Nhưng người đồng ý phá bỏ đứa bé không phải là anh sao?”

Hắn nghe cô ta hỏi ngược lại, bật cười sau đó lại bật khóc, ôm lấy đầu mình không ngừng dằn vặt.

Phải, lúc đó chính là hắn đã lựa chọn ký bỏ đứa bé kia mà.

Bàn tay cuộn tròn thành hình nắm đấm, đấm bôm bốp xuống sàn nhà đến bật cả máu tươi. Tiếng khóc nghẹn ngào nấc ra từ trong cổ họng hắn.

Đây là lần đầu tiên hắn khóc.

Ngay cả lúc cha mẹ hắn chết, hắn cũng chưa từng khóc một lần nào. Vậy mà hôm nay lại vì sự ân hận trong lòng mà bật khóc.

Tim hắn đau quá, đau đến không thở nổi, đau như thể muốn chết đi.

Thì ra lúc đó cô đã đau khổ đến như thế này sao? Cũng đã tuyệt vọng đến như thế này sao?

Hắn đã làm cái gì thế này? Hắn không phải là con người mà. Hắn không xứng làm chồng, làm cha của con cô một chút nào.

Nhưng bây giờ hắn khóc cũng đã muộn rồi. Cô sẽ chấp nhận lời xin lỗi của hắn hay sao?

Mộng Dao nhìn thấy hắn như vậy, trong lòng không khỏi xót xa. Nếu biết trước có ngày hôm nay, tại sao lúc đó không đối xử tốt với Trình Ý một chút.

Khung cảnh đám cưới bây giờ trở nên rất rối loạn. Kẻ khóc người cười, khách khứa đến dự đám cưới cũng thất vọng mà bỏ về hết. Bọn họ đến đây dự đám cưới chứ không phải đến xem màn kịch bóc trần lẫn nhau.

Lâm Tư Hạ bò đến bên cạnh Phó Nhược Hằng, cô ta ôm lấy vai người đàn ông.

“Phó Nhược Hằng, anh là một người đàn ông hoàn hảo. Một con người rẻ mạt như Trình Ý làm sao xứng đáng với anh kia chứ?”

Phó Nhược Hằng ngẩng mặt lên, nhìn người phụ nữ không biết hối cải nãy. Cô ta rốt cuộc đã làm không biết bao nhiêu chuyện xấu xa chỉ để chia rẽ anh và Trình Ý.

“Cô bảo ai rẻ mạt hả? Sao cô có thể độc ác như vậy hả? Cô có còn là con người hay không?”

Vậy mà hắn còn vì người phụ nữ nham hiểm, không từ thủ đoạn này mà không tiếc buông lời sỉ vả Trình Ý. Càng nghĩ hắn càng cảm thấy bản thân và một kẻ khốn nạn không bằng cả cầm thú.

“Anh mắng em độc ác sao? Em độc ác còn không phải là vì yêu anh sao? Đến bao giờ anh mới hiểu tất cả những gì em làm đều là vì anh. Là để chúng ta có thể ở bên nhau. Bây giờ cô ta đã chết rồi, ha… ha…”

Cô ta đột nhiên bật cười.

“Phó Nhược Hằng, hai người đã không còn có khả năng quay lại nữa rồi. Cô ta sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho anh đâu. Đây chính là báo ứng của anh. Nếu như lúc đó anh chịu lấy tôi, cô ta đã không phải chết tức tưởi như vậy.”

Bốp!

Gương mặt xinh đẹp của Lâm Tư Hạ bị Phó Nhược Hằng tát một cái thật mạnh vào mặt cô ta. Không thể tiếp tục chịu đựng được khi cô ta mở miệng khinh thường cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận