Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo thật sự cảm thấy rất kỳ quái. Minh Bạch càng đối tốt với cô, cô ngược lại càng bài xích anh. Cô phản cảm tất cả những thứ tốt đẹp, bởi vì chúng càng khiến cô trở nên xấu xí. Cho nên, một câu cô cũng không thể nói nên lời.
Minh Bạch nhẹ nhàng lấy một cái túi từ cặp sách ra, trong túi có một cái giày hộp, anh mở nắp hộp ra, để cho cô xem.
Minh Nguyệt rất ít khi cho anh tiền, có cho cũng chỉ vừa đủ để anh chi tiêu hàng ngày. Cho nên Minh Bạch đã gom góp tiền dạy gia sư suốt mấy ngày này, rốt cuộc cũng có thể mua được đôi giày này.
“Đây là quà chúc mừng năm mới của em. Xin lỗi, đã qua năm mới rất lâu rồi anh mới đưa cho em.”
Là đôi giày đôi với đôi giày mà Chi Đạo tặng cho anh.
Giây phút này, Chi Đạo đột nhiên tin tưởng: Có lẽ, tình yêu có thể trung trinh không đổi, kéo dài đến thiên trường địa cửu.
Chỉ là, vì sao lại luôn không trùng hợp như vậy? Chi Đạo đã không thể quay đầu. Minh Bạch hướng về phía Bắc, cô hướng tới phía Nam. Anh hướng tới ánh mặt trời ấm áp, còn cô rơi vào bóng tối vô tận. Trời nam đất bắc.
Chi Đạo bảo anh cứ đặt trước nhà cô trước đã. Ngay sau đó liền xoay người định rời đi. Minh Bạch vội giữ chặt tay cô.
“Em muốn thi vào trường lớn học nào?”
Chi Đạo lắc đầu: “Tôi sẽ không nói cho anh.”
Minh Bạch vẫn không chịu để cô đi, bàn tay siết chặt góc áo của cô. Chi Đạo ném tay anh ra, anh cũng không đi, vẫn luôn yên lặng đi theo phía sau cô. Hai người giằng co một lúc, rốt cuộc Chi Đạo cũng không nhịn nổi nữa, xoay người nói:
“ Anh không cảm thấy mình rất tiện sao?”
Ánh mắt Minh Bạch lập loè: “Ừ. Anh tiện.”
Càng thương tổn anh, anh càng hăng hái dây dưa. Đau đớn muốn chết cũng muốn không buông tay.
Chi Đạo đột nhiên cho mình một cái tát, hỏi anh: “Anh có đi không?”
Minh Bạch nhìn cô không nói lời nào.
Đến khi cái tát thứ hai sắp sửa rơi xuống, anh mới bắt lấy cổ tay cô, hơi nghẹn ngào: “Anh đi.”
Chi Đạo vác gương mặt sưng đỏ đi đến trạm chờ xe buýt công cộng, Minh Bạch không đi theo nữa, chỉ đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng cô.
Chi Đạo đi được mười mấy bước bỗng xoay người. Cho rằng Minh Bạch sẽ không nhìn thấy nước mắt trong khóe mắt cô, tùy ý để chúng chảy xuống. Chi Đạo cao giọng hỏi anh: “Tại sao anh còn không đi?!”
Minh Bạch nói: “Anh nhìn em ngồi lên xe buýt an toàn rồi mới đi.”
Chi Đạo vội vàng xoay người, không để ý đến thiếu niên nữa. Cô đứng tại chỗ, lén lút dùng ngón tay lau sạch nước mắt, ngửa đầu, điều chỉnh vẻ mặt cho thật bình tĩnh rồi đột nhiên xoay người chạy về phía anh, kéo tay anh, đẩy anh ngả lưng vào thân cây, cả người thiếu nữ đè nặng ép lại. Chi Đạo nhón chân hung ác chiếm đoạt đôi môi Minh Bạch, thiếu niên giật mình, môi lưỡi giao hòa như là chiến trường khác của hai người. Chi Đạo nuốt hết nước miếng của Minh Bạch, hận không thể ép khô hút cạn nước trong miệng anh. Cô cắn mạnh lên cánh môi thiếu niên, máu tươi chảy ra, hương tuyết tùng hoà cùng với vị tanh của máu.
Chi Đạo trừng mắt nhìn Minh Bạch, liếm sạch máu trên môi anh.
“Anh chính là kẻ điên.”
Đoạt lấy hộp giày trong tay Minh Bạch. Chi Đạo chạy đến bên đường cái, ngăn một chiếc xe taxi lại, động tác lưu loát dứt khoát ngồi lên hàng ghế phía sau, cũng không thèm quay đầu lại, trực tiếp báo địa chỉ cho tài xế.
Lúc đi ngang qua trạm chờ xe buýt thứ nhất, Chi Đạo mới ôm hộp giày, cúi đầu, nhỏ giọng khóc nức nở. Đến khi đi ngang qua trạm chờ xe buýt thứ năm, cô đột nhiên gào khóc.
“Minh Bạch.”
“Minh Bạch.”
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi…”

“Thực xin lỗi.”
Lộ Nhu cẩn trọng xin lỗi chàng thiếu niên mà mình mới không cẩn thận đụng vào. Nói xong cô ấy mới nhìn đến cái túi đen vì cuộc va chạm vừa rồi mà rơi trên mặt đất. Miệng túi hơi mở ra, mơ hồ lộ ra một đoạn dây thừng màu đỏ, còn có cái gì… Còng tay? Cô ấy nhìn lầm rồi sao? Thiếu niên nhanh chóng thu dọn những vật đó lại, bỏ vào trong túi. Lộ Nhu nhìn khuôn mặt sạch sẽ anh tuấn của thiếu niên, nhìn thế nào cũng không thấy giống biến thái? Chắc là cô ấy nhìn lầm rồi, có lẽ đó chỉ là một loại công cụ gì đó thôi.
Thiếu niên trả lời Lộ Nhu: “Không sao.”

Minh Bạch đứng đối diện cửa sổ, tinh tế thưởng thức ánh mặt trời ấm áp.
Còng tay, xích chân. Thiếu niên đánh giá độ tinh tế của những vật này. Màu đen thuần túy, trọng lượng vừa phải, chỉ có điều quá cứng, sẽ làm cô bị thương mất.
Anh cũng đã thử độ rắn chắc của cái giường sắt nhỏ trong phòng tối rồi. Bắt chước động tác làm tình, cái giường phối hợp phát ra âm thanh kẽo kẹt, càng tính thú. Bốn chân giường màu trắng được lắp xích sắt, chiều dài khá ổn thỏa.
Còn có vài thứ…. Minh Bạch mở ngăn kéo, sắp xếp đồ vật chỉnh tề ngay ngắn thành hàng thành lối. Chờ đợi vài ngày sau có thể mở ra chọn lựa.
Dưới ánh mặt trời, bàn tay mảnh khảnh cầm lấy công cụ màu đen, đôi bên nổi bật lẫn nhau, giống như Satan cưỡng gian thiên sứ. Công cụ kim loại lóe lên ánh sáng rạng rỡ, chiết xạ hai tròng mắt đen như mực của Minh Bạch.
Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời xán lạn.
Người bên trong cửa sổ, nội tâm hắc ám điên cuồng.

Chi Đạo, em bị chiều hư rồi.
Em không nhìn ra anh đang khổ sở đến mức nào sao? Mỗi ngày anh đều theo dõi em, quan sát từng lần hô hấp của em, thưởng thức mỗi một màn trình diễn của em. Em thật sự không nhìn thấy lời cầu xin của anh sao? Anh đáng thương như vậy cũng không đổi được một cái quay đầu lại của em.
Anh nằm trong vũng máu, em lạnh nhạt nói sẽ giúp anh tìm bác sĩ.
Nhưng em không biết, người giết chết anh là em sao?
Trái tim đã cho em, nỗi đau đã cho em, cả nước mắt cũng đã cho em.
Toàn bộ đều cho em.
Anh thì không cần nhiều lắm.
Em giao thân thể cho anh là được rồi.
_________________________
Tam Tam: Đại khái còn khoảng 2-3 chương nữa sẽ đến cảnh cầm tù. Xoa tay tay
Có lẽ mọi người đã phát hiện sự biến hóa trong tâm cảnh của Chi Đạo, ý nghĩ của cô lúc này đã có đôi nét giống với Chi Đạo của 2 năm sau.
Chi Đạo mất đi năng lực yêu thương, là do hoàn cảnh khó khăn, áp lực chồng chất, tâm trạng không tốt gây ra. Phải trở về quê quán, không thi đậu Bắc Đại ( nguyên nhân tôi đã nói rồi ), trong nhà cần dùng tiền gấp. Đây là ba nhân tố khách quan, góp phần lớn trong sự biến hóa tâm cảnh một cách chủ quan của Chi Đạo. Tức là cô không muốn Minh Bạch thương hại cô, anh quá tốt, thế cho nên hiện tại cô bài xích chuyện tới gần anh. Người nhà yêu cầu cô chia tay ( mẹ cô từng nói Minh Nguyệt sẽ để Minh Bạch xuất ngoại ), Chi Đạo không thể chấp nhận chuyện yêu xa, huống hồ là hai người ở hai đất nước cô càng khó tiếp thu. Hiện tại cô đã đủ phiền, phiền đến mức cảm giác yêu đương ngọt ngào cũng không phải thuốc chữa bệnh, mà là một loại trói buộc. Cho nên cô muốn chia tay càng sớm càng tốt, không muốn níu kéo anh, nhưng không phải vì Chi Đạo không còn tình với Minh Bạch. Thế cho nên lúc nhìn thấy anh ở cạnh nữ phụ, tâm trạng vốn dĩ đã hậm hực liền bỗng nhiên nổ tung. Vì thế nên cô mới nói ra rất nhiều lời đả thương người khác.
Sau khi nói xong thiếu nữ cũng cảm thấy tự trách khổ sở, cho nên lúc ngồi trên xe vẫn luôn nói xin lỗi.
Khoảng thời gian này là những năm tháng màu xám của Chi Đạo. Cho nên đối với nơi mà Minh Bạch đã làm r những hành vi quá mức, thần kinh cô chịu kích thích nặng nề, không thể khống chế hành vi. Giống như khi bạn muốn khống chế một người đang tức giận vậy, hai thứ này đều là điều không thể.
Còn vì sao lại nói lời chia tay ngay trước khi thi lớn học.
Một là bởi vì Chi Đạo muốn kết thúc mối quan hệ của hai người sớm một chút. ( nếu xem lại các chương trước có lẽ mọi người cũng sẽ phát hiện ra. Thứ Chi Đạo từ bỏ vẫn luôn là tương lai Minh Bạch ở cùng cô. Chi Đạo chưa bao giờ hoàn toàn tin tưởng vào tâm ý của Minh Bạch. Cũng chưa bao giờ có nói cả đời này cô chỉ có mình anh.)
Hai là vì yêu cầu của cốt truyện. Tác giả định ra kế hoạch sau khi thi lớn học xong sẽ diễn màn cầm tù, cho nên trước khi thi lớn học trước phải có một mồi lửa, cho hai người nổi điên. Dù sao mọi chuyện xảy ra đều phải có nguyên nhân, đó là tính logic, tác giả không muốn giải thích nhiều.
Đoạn văn này nói về hồi ức của Chi Đạo, từ một thiếu nữ rộng rãi hào phóng tại sao lại biến thành người con gái ủ rũ tinh thần sa sút của hai năm sau. Cảnh ngộ hiện thực càng khẳng định quá trình hình thành tâm cảnh của Chi Đạo, sau đó từ từ gỡ rối, thuận tiện hoà hợp lại với Minh Bạch. Việc không kiên định với anh đến cuối cùng cũng là lịch trình cần thiết trên con đường trưởng thành của Chi Đạo.
Chúng ta có thể từ tốt biến thành đồi bại, cũng có thể từ xấu biến thành tốt. Tuyệt đối đừng chìm đắm trong mê mang. Đây là ý nghĩa chính của quyển truyện này.
Bạn có thể tưởng tượng dáng vẻ của bản thân khi tiêu cực nhất, có lẽ khi đó bạn có thể đồng cảm với Chi Đạo, hiểu được hàng vi của cô. Chi Đạo vẫn luôn cảm thấy tình yêu là thứ không tốt đẹp, nhưng cô lại bởi vì những hành động của Minh Bạch mà cảm thấy tình yêu có lẽ cũng có thể kéo dài đến thiên trường địa cửu. Chi Đạo không biết nên tin tưởng chính mình hay là tin tưởng anh. Đây là một loại mâu thuẫn. Cô luôn sống với mâu thuẫn.
Chi Đạo hiện tại trong mắt không còn ánh sáng, trong lòng toàn khói mù.
Làm cái gì cũng cảm thấy lực bất tòng tâm.
Cô cũng không muốn “ngoại tình” với Minh Bạch. Suy nghĩ của Chi Đạo lúc này tương đối hướng đến hiện thực.
Mạch não của Minh Bạch lại hoàn toàn tương phản với mạch não của cô, ha ha ha. Có khả năng bởi vì nguyên nhân gia đình đi.
Một người từ nhỏ được cha mẹ cưng chiều mà lớn lên khẳng định không vì luyến tiếc bạn trai mà phản kháng cha mẹ.
Một người lẻ loi cô độc lớn lên, chịu sự xa lánh và bỏ qua từ mọi người đương nhiên sẽ hận không thể bắt lấy người duy nhất có thể khiến cho anh cảm nhận được sự thoải mái và ấm áp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận