Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Từ Niên không kiên nhẫn xoa tóc sau gáy: “Tôi đang hỏi cậu…”

“Vừa rồi tôi đã đi tìm người bán thuốc để hỏi thăm, anh ta nói với tôi hồi trước còn có cảnh sát cùng anh ta lấy thuốc, chính là cái loại tình dược này, dược lượng sau khi dùng có thể ước chừng đánh được cả một con trâu, vị cảnh sát đã lấy thuốc đó! Chính là người lần trước bắt cậu – Diêu Hình Hiến!”

Sắc mặt Khương Từ Niên biến sác, cánh tay chậm rãi thả xuống.

Quan Xuyên còn tiếp tục điên cuồng tám: “Nếu tôi đoán không sai, tên đó đem thuốc này cho Lê Đông, mà người hạ dược cậu, chính là Lê Đông!”

Cửa kính cửa phòng vệ sinh bị đấm mạnh, Lê Đông kinh hãi quay đầu lại, cô chưa kịp phát ra tiếng, Khương Từ Niên đã túm cô từ trên giường xuống, đá xuống bụng cô một cái!

“Con mẹ nó! Là cô hạ thuốc tôi sao! Cô cố ý muốn để tôi làm người phụ nữ kia, lưu lại DNA trong thân thể cô ta, cô con mẹ nó muốn dùng loại biện pháp này để làm cho tôi bị buộc phải tội cưỡng gian, có phải không hả! Có phải không!”

Âm thanh rống giận cùng với tiếng pháo hoa nổ tạo nên âm thanh cực kỳ đinh tai nhức óc.

Lê Đông vừa bị ngã xuống đất đã lại bị anh túm lấy tóc, anh dùng một chân rồi lại một chân đá lên người cô, lại tát vài phát vô đầu, anh giờ đã giận điên đến mất lí trí, thời khắc này anh chỉ để mặc cơn tức giận của chính mình làm chủ, thù hận cuối cùng rơi xuống hết lên người Lê Đông.

“Tôi hỏi là cô có làm hay không hả!”

Lê Đông bị tát đến mức lỗ tai chảy máu, tai cô chỉ nghe được những âm thanh ồn ào không rõ, còn đôi mắt chỉ có thể nhìn những hình ảnh đang quay cuồng, gương mặt vặn vẹo tàn ác của Khương Từ Niên dần mơ hồ, Lê Đông giương miệng để hít thở, cô bị đá đến mức khí không thông.

Bên ngoài pháo hoa nổ náo nhiệt đầy trời, cô ở trong phòng chịu đựng từng đòn đánh tàn nhẫn của anh, vừa đấm vừa đá, tàn ác không chịu được, bên tai cô đều là tiếng nổ vang, thân thể cô tựa như pháo hoa, bị xé thành những mảnh nhỏ.

Nửa cái mạng của Lê Đông đều nằm trong tay Khương Từ Niên.

Màng nhĩ của cô bị thủng, hạ thể bị anh đá đến mức nước tiểu mất khống chế, cô nằm im trên mặt đất cho dù Khương Từ Niên lay lay cô thế nào cũng không tỉnh.

Chẳng sợ dùng một chai thủy tinh đổ xuống mặt cô, chỉ sợ nó lại trở thành những dòng máu chảy xuống má.

Khương Từ Niên đã muốn giết cô, nhưng không phải muốn cô chết, anh tuyệt đối không cho phép cô chết.

Anh đã tính nếu cô chạy trốn đến chân trời góc biển, thì cũng có thể biết được là cô vẫn còn tồn tại trên thế gian, hiện giờ tận mắt thấy cô nằm trước mắt mình không hề nhúc nhích, Khương Từ Niên mất hết lý trí, dùng tay cạy mở mí mắt cùng miệng cô ra, điên cuồng gào lớn, anh chưa từng có cảm giác sợ mất đi một người như vậy.

Ngoài cửa sổ pháo hoa xuất hiện không ngừng, nổ đến đinh tai nhức óc, cùng với tiếng hô của anh chẳng phân biệt được trên dưới.

Lê Đông nghiêng đầu nhắm mắt lại, mí mắt bị hướng lên trên như bị dùng sức bẻ ra, lộ ra lòng trắng mắt, cô im lặng trần truồng nằm trên mặt đất, bị Khương Từ Niên lay năm lần bảy lượt mà vẫn không động đậy, trước sau không hề phản ứng.

Khương Từ Niên quỳ gối bên cạnh cô, vén tóc ở trên mặt cô xuống, lòng bàn tay lướt qua những mảnh gương vỡ ở tai cô, nhìn đến trong tay một mảng máu đỏ thẫm, run rẩy đong đưa ở trước mắt.

Anh mặc quần áo vào cho cô, tay đầy máu, cẩn thận lau sạch cơ thể cô, Khương Từ Niên kéo cô cánh tay đặt ở đầu vai, một tay kia đỡ hai chân nâng lên, đem Lê Đông ôm vào trong ngực, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra cửa.

Vào đêm giao thừa trên đường phố biển người tấp nập, đi tới đi lui xe taxi không có một chiếc để ý tới anh, tất cả mọi người đi ngang qua dùng một loại ánh mắt kỳ quái đánh giá anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận