Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm nay côTang Nại mang điểm tâm đến, giấu ở ống tay áo trộm trà trộn vào.

Mở hộp ra, bên trong là món điểm tâm được trang trí tinh xảo, có hình hoa anh đào và cả thỏ con, kích thước nhỏ hơn bàn tay.

“Đáng yêu quá!”

Ánh mắt cô kinh ngạc: “Chủ nhân chưa từng ăn qua sao?”

“Không có, cái này gọi là cái gì?”

“Bánh trái cây.”

“Còn có thể làm hình dạng cá, mèo, ngài nhất định sẽ thích ăn!”

“Cảm ơn.”

Cậu quỳ gối trước mặt cô, cười hì hì: “Ngài không cần cảm ơn nô lệ, tôi mới là cần cảm ơn chủ nhân.”

Cô cắn một miếng điểm tâm hình trái cây trên tay, hương vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng.

“Ngon quá.”

Hai tay hắn chống cằm, hai mắt sáng lên, nghiêm túc dò hỏi cô: “Chờ lát nữa chủ nhân có thể ban thưởng để nô lệ nhấm nháp thân thể của ngài một chút không?”

Rina nhìn đồ vật được nhận nhiều như vậy, gật gật đầu, lại nhe răng ra cười: “Cảm ơn.”

“Chủ nhân không cần cảm ơn nô lệ, nô lệ mới là muốn cảm tạ người.”

Mới ăn được một nửa, bên ngoài truyền đến tiếng động của người hầu: “Tông Chính tiên sinh.”

Tang Nại cả kinh : “Chủ, chủ nhân, không cần nói cho hắn rằng tôi ở chỗ này!”

Hắn mặc áo choàng nghiêng người đứng dậy, vài lần suýt bị tà áo choàng vướng ngã, chui vào tủ quần áo.

Kéo cửa từ bên ngoài ra đi vào trong, chân dài sừng sững ở trước mặt, càng tới gần cảm giác áp lực càng dày đặc, Rina khóe miệng thậm chí còn dính chút điểm tâm, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, nam nhân gương mặt kia che kín cảm xúc không giấu được.

“Em đang ăn cái gì?”

Trong tay miếng bánh trái cây cuối cùng rớt xuống, cô rõ ràng không còn tâm trạng thưởng thức điểm tâm nữa mà vội nuốt xuống.

“Ai cho em?”

“Người hầu.”

“Người hầu?”

Hắn hướng mắt nhìn ra bên ngoài, rống lên một tiếng: “Tất cả đều lại đây!”

Trái tim Rina như muốn nhảy lên tận cổ họng , chưa bao giờ nói dối ở trước mặt chủ nhân, quá sợ hãi đôi tay dùng sức đến phát run, nước mắt cũng tục đầy hốc mắt: “Chủ……”

“Mấy thứ này là các người cho em ấy?”

Một loạt người hầu cúi đầu: “Không phải thưa tiên sinh, chúng tôi không cho tiểu thư những thứ đó.”

“Thứ này làm sao có thể tới đây?”

Những người đó hai mặt nhìn nhau, lại đều lắc đầu.

“Không rõ lắm.”

“Vậy xem ra chỉ có chính em biết.”

Thấy sắc mặt chủ nhân trông rất tệ, cô sợ hãi vì mình đã nói dối, nước mắt từ từ rơi xuống, ngửa đầu ngóng nhìn chủ nhân với sự sợ hãi, nhịn không được mà run run nhấp môi: “Em, em…”

Nam nhân quỳ gối ngồi xuống cho để nhìn rõ mặt cô, bóp chặt cổ cô, nhớ lại những gì cô làm với hắn và rồi hắn không thương tiếc giáng một cú tát vào mặt cô, tiếp ném cô sang một bên.

“Ô!”

“Đây là lần đầu tiên em dám nói dối ở trước mặt tôi.”

“Chủ nhân, chủ nhân.”

“Tôi cho em một lần nói thật cuối cùng.”

Da mặt Rina đau tới nỗi run lên, bàn tay cô ấn trên đống điểm tâm dưới đất, đè dẹp lép thành một bãi, chỉ có phát run cùng sợ hãi, ô ô thanh vô pháp đình chỉ.

“Em không biết ——”

Bốp!

“Nói dối một lần, em liền sẽ bị ta đánh một lần, lá gan em rất lớn hay sao mà dám cả gan nói dối, cảm thấy tôi không dám trừng phạt em, không dám giết em?”

Cô thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ, nước mắt từng giọt rơi xuống, nước mắt căn bản không thể khống chế được, cố gắng khẩn cầu những cổ họng không thể nào phát ra bất kì âm thanh nào, Rina không muốn mật báo, không muốn nói ra hắn liềnchuyện Tang Nại ở tủ quần áo.

Đen nhánh đồng tử đều phản chiếu ảnh ngược là gương mặt cô, gắt gao nhìn chằm chằm, lại không có nghe được câu trả lời từ cô.

Bỗng nhiên, hắn đứng dậy, Rina có dự cảm không ổn, hắn bước đến mở xích sắt trên cổ lẫn trên chân cô ra, một đường lôi cô đi ra ngoài, đám người hầu sôi nổi cúi đầu tránh né, Rina một bên bò một bên khóc, bị túm tới nổi không thể hô hấp, vội vàng đuổi kịp hắn.

“Chủ nhân, chủ nhân, chủ, chủ nhân.”

Cô bị đưa ra bên ngoài trong hoa viên, lấy ra dây mây bên cạnh ao ngâm, giáng một roi xuống cổ cô rồi quất xuống.

Roi ngâm mềm trực tiếp khi đánh xuống trực tiếp đánh xuống thì vết thương sẽ càng nặng , chảy ra rất nhiều máu.

Cô đau ngã xuống đất, che cổ lại, lại chống đôi tay máu chảy đầm đìa quỳ lên, tùy ý hắn đánh, đem tóc cũng đánh rơi xuống vài sợi, trước ngực che kín vết roi, huyết thực mau theo cổ chảy xuống dưới, theo trước rãnh ngực , từ bụng phẳng vẫn luôn đi xuống chảy tới môi âm hộ .

Rina quỳ gối, trên mặt đất tràn đầy vết máu, toàn thân phát run không ngừng.

“Ô, ô ô ô, ô ô.”

“Vẫn là không chịu nói, phải không?” Hắn lãnh đạm hỏi, không có cảm xúc bao dung hay bất luận cái cảm tình gì.

“Thật sự là ngoài dự kiến của tôi, từ khi nào mà nô lệ lại trở nên không nghe lời như vậy, chỉ là bởi vì để em ra ngoài trường học ba tháng sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận