Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôn lễ đời này long trọng hơn đời trước, ngay cả Hoàng thượng cũng đích thân tới phủ Đại tướng quân, vinh quang vô cùng, sau khi bái thiên địa xong, đôi phu thê bị khách khứa trẻ tuổi đưa vào động phòng.
Phòng ngủ Cẩm Viên tràn ngập một màu đỏ thẫm vui mừng, dưới sự dẫn dắt của hỉ nương, Đường Miên ngồi ngay ngắn trên giường, nghe thấy hai chữ “hạ quạt” mới buông cây quạt trong tay xuống.
Cho dù là cách cây quạt, Đường Miên cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Tả Triều Chi, dưới lớp trang điểm tân nương, da nàng đã đỏ hết cả lên từ lâu.
Tân nương Đại Tu trang điểm đậm, sau khi trang điểm xong thì tân nương nào cũng giống nhau, cũng chỉ có người vẻ ngoài rực rỡ như Đường Miên mới có thể kiểm soát được kiểu trang điểm này.
Bái đường rồi, hai người đã chính thức là phu thê, bây giờ nhìn Tả Triều Chi, cảm giác không muốn xa rời trong lòng Đường Miên ngày càng nhiều.
“Meo!” Trà Trà hất đuôi, không hề để bụng chủ tử phải uống rượu giao bôi, trực tiếp nhảy lên đùi Đường Miên, bởi vì thành hôn nên Đường Miên đã rời nhà một ngày, Trà Trà ngủ cả đêm với Tả Triều Chi nên không được vui lắm, nó mở to mắt, dùng tay hất hạt ngọc trai mũ phượng rủ xuống.
“Trà Trà!” Đại tướng quân uy vũ lộ rõ vẻ khó xử, nhưng nữ hoàng mèo lại không cho hắn mặt mũi, tiếp tục nghịch các dây ngọc trai rủ xuống.
“Trà Trà lại đây nào!” Bất đắc dĩ lắm, Phương Thảo mới lấy đĩa cá cơm mà phu thê nên dùng ra để dụ Trà Trà đi.
Sau khi bị Trà Trà làm loạn, tâm trạng Đường Miên cũng thả lỏng hơn nhiều, mặt đầy ý cười khiến sự bất mãn của Tả Triều Chi với Trà Trà cũng biến mất, hai người nhìn nhau bật cười thành tiếng.
Cả hai cầm lấy chén rượu, vòng lấy tay nhau uống cạn.
Đường Miên không say, nhưng nàng lại cảm thấy mơ màng vì Tả Triều Chi. Đã hai đời rồi, không dễ dàng gì mới có thể đi được tới đây, nàng ghé sát tai Tả Triều Chi, tay nhỏ trộm kéo tay hắn dưới ống tay áo rộng lớn, “Nắm lấy tay chàng, cùng nhau già đi, đời này sẽ không buông tay chàng nữa.”
Vốn là một câu tuyên bố khí phách, nhưng nói từ miệng Đường Miên cứ như là làm nũng, ánh mắt Tả Triều Chi nóng rực, Đường Miên co rúm lại, cảm thấy bản thân như cá nằm trên thớt, đợi người tới yêu thương.
Bởi vì lời nói của nàng, trái tim Tả Triều Chi loạn nhịp, hắn giơ tay áo lên, dưới sự che chắn của tay áo, hắn hôn mạnh lên môi Đường Miên một cái.
Giác quan của Đường Miên bị hắn chiếm đóng, quên mất bốn phía còn đám đông vây quanh, hơn nửa là thuộc hạ của Tả Triều Chi, bọn họ còn ồn ào cổ vũ, nhưng Đường Miên lại không còn sức lực để mà tức giận, suýt chút nữa mềm nhũn trong lòng hắn.
Đó là một nụ hôn dài, lúc Đường Miên cho rằng mình không thể thở nổi nữa, Tả Triều Chi mới buông tha cho nàng, hắn ghé sát gần, dùng âm thanh chỉ hai người nghe được đáp lại, “Nhỡ cho rõ lời nàng nói, nếu nàng dám nuốt lời, ta sẽ giam nàng ở trong Như Ý các, không cho phép nàng ra ngoài nữa.”
Đường Miên ngơ ngác không trả lời, đôi mắt chớp chớp, trông có hơi ngốc nghếch.
Các tướng lĩnh trong phòng còn đang đánh trống reo hò, nhưng Tả Triều Chi mới liếc mắt một cái, bọn họ đã yên tĩnh lại, sau đó hai người cùng uống một chén canh, Đường Miên lại cắn một miếng sủi cảo con.
Hỉ nương trêu đùa, “Sinh hay không sinh?”
Khuôn mặt Đường Miên nóng rực sắp bốc khỏi, ngượng ngùng đáp, “Sinh chứ!” Vừa nói chữ “sinh” ra khỏi miệng, Đường Miên lại cảm thấy bàn tay đang nắm lấy tay mình siết chặt hơn, Tả Triều Chi đang rất kích động.
Năm nay Tả Triều Chi 19 tuổi, đồng đội trong quân doanh ở tuổi này con cái đã biết đi, còn biết gọi cha rồi.
Trong lòng Đường Miên mềm nhũn, đôi mắt ấm áp nhìn Tả Triều Chi.
Mười năm hôn nhân, đã đến lúc bọn họ nên có người nối dõi rồi.
Buổi lễ hoàn thành, thấy các tân khách ồn ào náo nhiệt, có không ít tướng lĩnh từ Bắc cương về kinh tham dự hôn lễ, ai cũng vô cùng hưng phấn, phó tướng của Tả Triều Chi ồn ào, “Đại tướng quân đêm nay không say thì không cho về động phòng!”
“Lão Hứa, sao chưa uống rượu mà đã say rượu rồi thế?” Người ngồi cạnh dùng tay chọc tướng lĩnh kia một cái, mọi người lại cười ầm cả lên.
Người nói chuyện lúc này đều là chiến hữu vào sinh ra tử với Tả Triều Chi, hắn cũng không thể làm mất mặt bọn họ, xoa thái dương rồi cười bất đắc dĩ.
Trước khi đi, Tả Triều Chi còn cúi xuống thì thầm bên tai Đường Miên, “Chờ ta trở về sẽ “tạo” trẻ con với nàng.”
Cũng may lớp trang điểm dày, nếu không mọi người sẽ thấy khuôn mặt nàng đỏ như máu rồi.
Khiến Đường Miên xấu hổ hơn nữa là, Tả Triều Chi vừa dứt lời, dưới thân của nàng đã ẩm ướt.
Thật ra Tả Triều Chi chỉ muốn ở lại tân phòng mây mưa với nàng, nhưng khách tới còn có Hoàng đế, dù sao hắn cũng phải đích thân ra ngoài tiếp đón.

Bình luận (0)

Để lại bình luận