Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả thật cảm giác đe dọa của Thái tử không phải không có căn cứ, mấy năm nay cũng có thể nhìn ra chút manh mối.
Cho dù trên triều đình có cữu cữu Tách Ngạch Đồ của hắn vẫn luôn tận tâm tận lực hỗ trợ, nhưng để điều hành triều đình, Hoàng đế vẫn phải thăng chức cho Nạp Lan Minh Châu và Đại a ca.
Mấy năm trước, quậy tanh bành, ngay cả Tác Ngạch Đồ và Nạp Lan Minh Châu cũng bị cách chức răn dạy trước chúng thần.
Mãi đến năm ngoái khi tấn công vào Cát Nhĩ Đan, cả hai mới dần hồi phục.
Ai ngờ trên chiến trường, bởi vì không kịp chạy đến chi viện, Tác Ngạch Đồ lại lần nữa bị giáng chức.
Còn Đại a ca phạm sai lầm, Nạp Lan Minh Châu mới vừa được thăng chức cũng bị liên lụy.
Hai bên lại lần nữa quay về thế cân bằng.
Lúc này Thái tử và Tác Ngạch Đồ mới thở phào nhẹ nhõm.
Đối với Thái tử, Hoàng đế có thể làm mưa làm gió. Chỉ bằng một câu nói của Hoàng đế, tất cả vinh quang hiện giờ của hắn sẽ có thể bị tước bỏ.
Địa vị của hắn có ổn định hay không phụ thuộc vào việc Hoàng đế thiên vị hắn đến đâu.
Dù sao, thứ hắn có thể dựa vào cũng chỉ có sự yêu thương của Hoàng đế với hắn và sự áy náy cùng hứa hẹn của Hoàng đế với mẫu thân của hắn.
Một khi có người được Hoàng đế sủng ái vượt quá giới hạn, Thái tử sẽ cảm thấy bị đe dọa mạnh mẽ.
Mấy năm nay, Hoàng đế vẫn luôn mưa móc chia đều, không nhìn ra ai có xu hướng có thể vượt qua vị trí của hoàng ngach nương hắn trong lòng Hoàng A Mã.
Thế gian này, Thái tử không dễ làm.
Muốn đội được vương miện thì phải chịu được sức nặng của nó.
….
Nửa canh giờ sau khi Thái tử rời đi, Hoàng đế mới quần áo hỗn loạn ôm Đoan Tĩnh đã hôn mê từ lúc nào không hay, đi từ phía sâu bên trong vườn hoa đào ra ngoài.
Lương Cửu Công thấy vậy thì cảm thấy vô cùng may mắn vì quyết định vừa rồi không để Thái tử đi vào.
Hắn vội vàng tiến lên đón tiếp, nhanh chóng báo chuyện Thái tử lúc nãy đã đến đây cho Hoàng đế biết.
Ánh mắt Hoàng đế trìu mến nhìn Đoan Tĩnh với khuôn mặt đỏ bừng trong ngực mình, tùy tiện ừ một tiếng, “Làm tốt lắm, trẫm biết rồi.”
Hoàng đế ôm Đoan Tĩnh lên ngự liễn, một lát sau, đột nhiên hắn nhớ đến chuyện gì đó bèn hỏi, “Chuyện trẫm phân phó đã làm ổn thỏa chưa?”
“Bẩm Hoàng thượng, nô tài đã tra xét mấy lượt, đều không có vấn đề gì cả. Nô tài không yên tâm, hôm trước còn tìm cơ hội tự mình đến Phú Sát gia một chuyến, có thể gói gọn trong bốn chữ, gia thế trong sạch.” Lương Cửu Công đi song song với ngự liễn, thấp giọng nói.
Hoàng đế gật nhẹ đầu, “Năm đó loạn Tam phiên*, chính vì Mễ Tư Hàn kiên trì ủng hộ trẫm, trẫm mới hạ được quyết tâm. Đáng tiếc, hắn ra đi quá sớm. Có điều, mấy nhi tử kia của hắn tư chất cũng khá ổn, nhưng giờ bọn chúng trên triều đình còn quá non nớt, phỏng chừng muốn hô mưa gọi gió còn cần chờ thêm mười mấy năm nữa.”
(*):Loạn Tam phiên (chữ Hán: = 2 tam phiên chi loạn; 1673 – 1681) là cuộc chiến giữa 3 Phiên vương phía Nam lãnh thổ Trung Quốc do Ngô Tam Quế cầm đầu chống lại vương triều nhà Thanh cuối thế kỷ 17 frong lịch sử Trung Quốc.
“Đương nhiên, những điều này không quan trọng, mấu chốt là phải giữ được tấm lòng trong sạch, tâm thái kiên định.”
“Vâng, nô tài hiểu rõ.” Lương Cửu Công kiên định nói.
Công chúa lương thiện, cho dù là với một hoạn quan như hắn cũng hết mực quan tâm. Ở chung lâu ngày, ai cũng sẽ có cảm tình, cho dù là vì công chúa, hắn cũng sẽ tận tâm tận lực.
Ngự liễn hơi rung lắc, Đoan Tĩnh nhíu mày dựa vào lồng ngực Hoàng đế trằn trọc ngủ.
Hoàng đế vỗ lưng nàng trấn an, hắn cúi đầu nhìn nàng rúc trong ngực mình, khóe môi cong lên, “Cũng không cần quá nóng vội, bé con còn chưa hạ quyết tâm. Để đó xem xem, nếu bọn họ thật sự tốt, vậy năm sau ta sẽ thưởng cho bọn họ một phần lớn lễ.”
“Nô tài xin thề sẽ nguyện trung thành với Hoàng thượng và công chúa!” Lương Cửu Công nói như chém định chặt sắt.
Hoàng đế gật đầu.
Ngự liễn của Hoàng đế đi xa, chỉ còn mấy cung nhân lặng lẽ vào vườn hoa đào, rửa sạch dấu vết hỗn độn bên trong.
Không có ai chú ý đến chiếc trâm cài hình con bướm bị bao phủ bởi hoa đào, nằm lẳng lặng dưới mặt đất…
…..
Ngày hôm sau, Đoan Tĩnh vừa mở mắt đã thấy Hoàng đế đang ngồi ở mép giường nhìn nàng.
Thấy nàng tỉnh lại, Hoàng đế nhếch mép, duỗi tay búng mũi nàng nói, “Mèo lười, rời giường thôi.”
“Ưm…” Đoan Tĩnh nhăn mũi tránh né, “Chán ghét…”
Giọng nói của nàng mềm mại, mang theo sự lười biếng khi vừa mới tỉnh dậy, “Sao hôm nay ngài quay về sớm thế?”
Hoàng đế cười khẽ, “Không còn sớm nữa, đến lúc dùng bữa trưa rồi.”
“Hả?” Đoan Tĩnh bò dậy nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, quả thật ánh mặt trời chói chang gay gắt báo hiệu sắp đến giữa trưa.
Hoàng đế gọi Lục Y và Hồng Tụ vào rửa mặt chải đầu cho Đoan Tĩnh, hắn ngồi bên cạnh, lẳng lặng nhìn, đột nhiên hỏi, “Kiểu Nhi, có muốn đến Mông Cổ không?”
Đoan Tĩnh kinh ngạc, ngón tay siết chặt trong vô thức, lắp bắp hỏi, “… Ngài, ngài muốn thực hiện hứa hẹn trước sao?”
Có phải là do hôm qua nàng tránh né không đáp lời hắn, cho nên hắn đổi ý muốn kết thúc trước?
Đoan Tĩnh cắn môi nghĩ.
Hoàng đế nghe vậy thì giật mình, hắn không trực tiếp phủ nhận, mà nhướng mày hỏi, “Nếu ta muốn kết thúc hẹn ước trước thời hạn thì nàng có vui hay không?”
Hồng Tụ và Lục Y cùng im lặng không dám hé răng.
Đoan Tĩnh cắn chặt môi dưới, không biết vì sao, dù thế nào nàng cũng không thể nói ra hai từ vui vẻ nổi.
Im lặng.
Sự im lặng chết chóc.
Đột nhiên Hoàng đế bật cười, đánh vỡ sự im lặng trong gian phòng, “Kiểu Nhi, chọc nàng đó.”
Đoan Tĩnh giật mình.
Hoàng đế giải thích, “Khách Nhĩ Khách ở Mông Cổ đã đầu hàng Đại Thanh từ lâu, nhưng Cát Nhĩ Đan vẫn ở phía bắc xúi giục các bộ lạc Khách Nhĩ Khách ở Mông Cổ, đặc biệt là bộ tộc Thổ Tạ Đồ Hãn và bộ tộc Trát Tát Khắc Đồ Hãn. Nguyên nhân lúc trước Cát Nhĩ Đan không ngừng khiêu khích Khách Nhĩ Khách Mông Cổ cũng là vì nội bộ của họ bất ổn, không thể một lòng chống địch được.”
“Vừa hay năm ngoái Đại Thanh tiêu diệt khí thế của Cát Nhĩ Đan, nhân lúc khí thế của Đại Thanh vẫn còn đó, trẫm định tổ chức một cuộc họp ở Đa Luân Nặc Nhĩ, giảng hòa mâu thuẫn giữa các bộ lạc Khách Nhĩ Khách Mông Cổ, phòng thủ biên giới, tự trẫm thu phục bọn họ, để tránh tình hình hỗn loạn thêm.”
“Vậy nên, Kiểu Nhi, có muốn đến Mông Cổ chơi với Hoàng A Mã không?” Hoàng đế nhìn Đoan Tĩnh hỏi.
Không hiểu sao, trong phút chốc dường như Đoan Tĩnh hít thở không thông, nàng nghe thấy bản thân nhẹ giọng đáp, “… Được.”
Hoàng đế mỉm cười gật đầu, “Vừa hay ta cũng không nỡ để nàng ở lại một mình.”
Lần trước rời đi không bao lâu, đã xảy ra chuyện như vậy, lần này hắn phải ra ngoài, nhưng lòng luôn bất an. “Có điều phải nhanh chóng thu dọn đồ đạc, tháng năm chúng ta phải xuất phát rồi.”
“Vậy còn Hoàng tổ mẫu và đám người Tứ muội muội thì sao?”
“Thái hậu có tuổi, đi đường xóc nảy, vẫn nên ở lại đây tĩnh dưỡng thì hơn. Còn Thái tử và những người khác đều đi cùng.”
Nếu Đoan Tĩnh không đi, Hoàng đế vốn chuẩn bị phái người canh giữ nàng nghiêm ngặt, sau đó một mình dẫn theo mấy vị hoàng tử đi.
Nhưng giờ Đoan Tĩnh muốn đi, vậy hắn sẽ dẫn tất cả các công chúa và hoàng tử đi cùng để che giấu.
Có điều bức bình phong này cũng không thể dùng trong thời gian dài được, ánh mắt Hoàng đế trở nên sâu thẳm, tâm tư hoàn toàn giấu dưới đáy mắt.
Hắn chưa bao giờ từ bỏ suy nghĩ muốn để Đoan Tĩnh quang minh chính lớn đứng cạnh hắn cả.
Hoàng đế híp mắt phượng, gần đây phía Lưu Thanh Phương đã có động tĩnh, những nơi khác đã được trải thảm sẵn, hắn chỉ chờ một cơ hội nữa thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận