Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

nguyên nhân thay hắn.
Vậy nên Minh Thiếu Diễm canh Đường Đường không có nhà, đem tất cả ôm hết lên người mình.
“Là con không khống chế được”
, Minh Thiếu Diễm nói.
Giọng dì Trình run run,
“Đã bao lâu…”

“Nửa năm”
, lần đầu tiên trái tim hắn lỡ nhịp hắn vẫn nhớ.
Đó là đêm trừ tịch, cô gái vội vã trở về từ phương xa đứng nơi ban công nói với hắn, năm mới vui vẻ.
Khoảnh khắc đó, sự rung động trong lòng cả đời Minh Thiếu Diễm cũng không thể quên.
“Lúc mới thích cô ấy con rất khổ sở.
Thời gian đó…
con mời bác sĩ tâm lý.”
Dì Trình che miệng lại, trong lòng đau đớn khôn nguôi.
“Tiếp nhận trị liệu gần ba tháng, nhưng thật sự rất khó.
Cho nên sau nay khi biết con và cô ấy không có quan hệ huyết thống, con thật sự cảm thấy đây là huệ trời cao ban phát.”
Dì Trình ngẩn ngơ nhìn Minh Thiếu Diễm.
Đây là đứa nhỏ bà nuôi từ nhỏ đến lớn, hóa ra vào lúc bà không biết, Minh Thiếu Diễm đã khổ sở lâu như vậy.
Minh Thiếu Diễm đã nói vậy, dì Trình còn chỗ nào không đồng ý, chỉ là biểu tình vẫn do dự như cũ,
“Vậy Đường Đường thì sao…
Con bé nghĩ thế nào…”

“Cô ấy nghĩ thế nào không quan trọng, huống hồ, cô ấy đã…”
Nói đến đây Minh Thiếu Diễm đột nhiên ngừng lại.
Dì Trình nhìn biểu cảm của Minh Thiếu Diễm, đột nhiên nghĩ tới gì đó, đứng phắt dậy kêu lên sợ hãi,
“Con đã làm gì!”

“Như cái dì đang nghĩ”
, Minh Thiếu Diễm nói,
“Con thật sự không nhịn được.”
Dì Trình ngơ ngác nhìn Minh Thiếu Diễm, sau một hồi chợt khó lên, hung hăng đánh Minh Thiếu Diễm,
“Sao con có thể như vậy!”

“Thật xin lỗi”
, Minh Thiếu Diễm đứng lên ôm dì Trình,
“Con thật sự thích cô ấy, dì sẽ giúp con, đúng không?”
Hiện giờ dì Trình còn nói gì nữa, trong lòng một chút suy nghĩ trách Đường Đường cũng bốc hơi, chỉ vừa đau lòng Minh Thiếu Diễm, vừa tức Minh Thiếu Diễm làm xằng bậy.
Hung hăng trừng Minh Thiếu Diễm một cái, dì Trình yên lặng quay đầu vào phòng bếp.
Đợi Đường Đường học quân sự xong về nhà, không biết vì sao dì Trình đối với cô càng tốt.
Đường Đường không hiểu được hỏi Minh Thiếu Diễm đã xảy ra chuyện gì, Minh Thiếu Diễm chỉ sờ sờ đầu cô nói không có gì.
Sau một hồi, Minh Thiếu Diễm chợt nói,
“Bặc Cốc Ngưng…”
Đường Đường ngẩng đầu,
“Hả?”

“Em có suy nghĩ gì?”

“Em?”
Đường Đường ngạc nhiên rồi mỉm cười,
“Chú nhỏ, anh hồ đồ rồi, chuyện này em là người không có tư cách nói chuyện nhất.
Anh hỏi ai cũng được, ngoại trừ em.”
Minh Thiếu Diễm nhăn mày, hắn có chút không thích Đường Đường như vậy.
Tiểu thư Minh gia đối với hắn mà nói chỉ là một sự tồn tại không đáng có.
Ban đầu Đường Đường vào nhà, Minh Thiếu Diễm cũng không cho chút sắc mặt tốt.
Đường Đường thở dài, cô biết chuyện Minh phu nhân chết là mấu chốt mãi mãi Minh Thiếu Diễm cũng không vượt qua được, nhưng Bặc Cốc Ngưng, cô ấy vô tội.
“Nhất định dì Trình rất muốn gặp cô ấy”
, Đường Đường nói với Minh Thiếu Diễm,
“Em cảm thấy anh nên hỏi dì Trình thì tốt hơn.”
Hỏi dì Trình?
Dì Trình nhất định là không nói hai lời liền đón Bặc Cốc Ngưng về.
Minh Thiếu Diễm có chút bực bội xoa giữa lông mày, Đường Đường thở dài,
“Hay là trực tiếp hỏi ý Bặc tiểu thư đi.”
Chuyện này cô thật sự không thể nhúng tay nên Đường Đường chỉ có thể gợi ý cho Minh Thiếu Diễm một chút.
Minh Thiếu Diễm yên lặng suy nghĩ.
Hôm sau Minh Thiếu Diễm sai Jason đến biệt thự Nam Hồ.
Không phải hắn chưa từng đi qua đó lần nào.
Chỉ là đi hai lần, lần nào Bặc Cốc Ngưng cũng nhìn hắn như hồng thủy mãnh thú, ngược lại mỗi lần Jason liên lạc với Bặc Cốc Ngưng, cô ấy tương đối thả lỏng.
Jason nhận nhiệm vụ của ông chủ đến biệt thự Nam Hồ.
Ấn chuông cửa không ai mở, Jason nhíu mày bấm mật mã vào nhà.
Vừa vào liền thấy cô gái gầy yếu đang đeo tai nghe quét tước dọn vệ sinh.
Bặc Cốc Ngưng thấy Jason liền hoảng sợ.
Jason nhìn chằm chằm cô gái đang cầm cây chổi, khóe mắt nheo nheo,
“Không phải có người giúp việc à?”

“Tôi không thích người không quen đến nhà”
, Bặc Cốc Ngưng có chút ngượng ngùng lấy tai nghe xuống,
“Hơn nữa hồi trước tôi ở nhà cũng thường xuyên tự quét tước.”
Đó là nhà trước của cô, không phải căn nhà 300 mét vuông thế này.
Nhà lớn như vậy, một người quét đến khi nào.
Jason nhìn cô gái rõ ràng suy dinh dưỡng, thân thể gầy yếu.
Dường như anh nhớ tới gì đó, khuôn mặt trầm xuống.
Sau đó Jason đi qua lấy cây chổi trong tay Bặc Cốc Ngưng,
“Tôi giúp cô.”
Bặc Cốc Ngưng hoảng sợ, vội nói không cần, Jason chỉ chỉ cái bàn,
“Cô lau bàn đi.”
Bặc Cốc Ngưng ngẩn người rồi ngoan ngoãn đi tìm giẻ lau yên lặng lau bàn.
Một hồi mới nói,
“Cảm ơn.”
Nói xong lại bổ sung thêm,
“Tối nay tôi mời anh ăn cơm.”
Jason nhìn cô một cái, mặt vẫn không cảm xúc như cũ,
“Ăn cái gì?”

“Lẩu cay!”
Bặc Cốc Ngưng vui vẻ nói,
“Anh có thể gọi món ăn tùy ý!”
Jason:……
Tối đó, Jason và Bặc Cốc Ngưng đi ăn lẩu.
Cô gái nhỏ ăn rất vui vẻ.
Bởi vì là Jason mời khách.
+++ Em gái editor: Có ai thấy Bặc Cốc Ngưng và Jason dễ thương hông nè?
Bà chị beta: tôi nói rồi, người có lòng cũng…
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Jason muốn từ trên mặt Bặc Cốc Ngưng tìm ra chút dấu vết nói dối, đáng tiếc không có.
Cô gái này thật sự không hề muốn đến Minh gia.
Cô còn hận không thể giống đà điểu, ở mãi trong căn biệt thự không có người xa lạ, không có người quấy rầy, cũng không đi làm phiền bất cứ ai.
Nhiệm vụ của Jason chỉ là hỏi suy nghĩ Bặc Cốc Ngưng mà không phải làm thuyết khách cho Minh Thiếu Diễm.
Huống chi Minh Thiếu Diễm cũng không hy vọng Bặc Cốc Ngưng quấy rầy hắn, cho nên suy nghĩ này của Bặc Cốc Ngưng hoàn toàn ăn khớp với Minh Thiếu Diễm.
Jason mừng thầm, anh không cần quá lao lực.
Hỏi xong mục đích, Jason lại hỏi Bặc Cốc Ngưng có muốn gì không.
Bặc Cốc Ngưng bất an cắn cắn chiếc đũa, nhút nhát sợ sệt tỏ vẻ có thể giống như bây giờ là cô đã cực kỳ cực kỳ thỏa mãn.
Bặc Cốc Ngưng thật sự thỏa mãn, có chỗ ở yên ổn, mỗi ngày có thể ăn thức ăn vặt yêu thích, cũng có đủ tiền tiêu xài, hơn nữa không cần lo lắng sau này không có việc làm.
Cuộc sống thảnh thơi như vậy không phải là giấc mộng của mọi người sao?
Cô biết Nhan Nghiên tìm cô để đối phó Đường Đường, nhưng hiện tại Minh Thiếu Diễm muốn che chở Đường Đường.
Sau này người cho cô ăn cơm là Minh Thiếu Diễm, không phải Nhan Nghiên, vậy nên vì Nhan Nghiên mà đắc tội Minh Thiếu Diễm, chuyện ngu xuẩn này, Bặc Cốc Ngưng chưa bao giờ nghĩ đến.
Chỉ cần lần này Minh Thiếu Diễm cho cô một câu chắc chắn, cô liền an phận sống cuộc sống của chính mình.
Yêu cầu đơn giản như vậy, không cần nói cho Minh Thiếu Diễm, Jason cũng có thể thay Minh Thiếu Diễm đáp ứng Bặc Cốc Ngưng.
“Nếu cô muốn tôi sẽ nói toàn bộ với Minh đổng, có điều”
, nói đến đây Jason dừng lại một chút mới nói,
“Dù sao cô cũng là con gái Minh gia, cô chắc chắn không muốn trở về bên cạnh người thân?”

“Huyết thống không thể lớn biểu tất cả”
, bàn tay Bặc Cốc Ngưng nắm lại,
“Tôi không cảm thấy chú nh…
Minh tiên sinh sẽ hoan nghênh tôi.”

“Minh gia không phải chỉ có Minh tiên sinh.”
Bặc Cốc Ngưng ngẩn người, thầm nghĩ mấy tiểu thuyết trước kia cô xem, hình như nhà giàu thế này thường có dân số đông…
Jason vừa thấy liền biết cô suy nghĩ nhiều, bắc đắc dĩ đánh gãy suy nghĩ đang bay bổng của cô,
“Tôi nói như vậy chỉ muốn nhắc nhở cô một chút, đồng thời đó cũng là điểm quan trọng nhất để cô có thứ cô muốn.”
Bặc Cốc Ngưng chớp chớp mắt,
“Cái gì?”

“Cô phải nhớ lấy, người thân của cô chỉ có Minh đổng.
Tất nhiên dì Trình phục vụ ở Minh gia cũng vậy”
, nói không chừng sau này còn thêm Đường Đường.
Thật ra Jason nhìn thế nào cũng không thấy Minh Thiếu Diễm và Đường Đường thích hợp nhưng Minh Thiếu Diễm không trực tiếp thừa nhận, Jason cũng không lắm miệng.
“Trừ những người đó thì dù có ai xưng là người thân của cô, cô đều phải tránh xa bọn họ.
Chỉ cần làm được chuyện này, cô sẽ được thoải mái với thân phận Minh gia tiểu thư.”
Đây chính là điểm Minh Thiếu Diễm để ý nhất.
Lúc trước khi Đường Đường đến Minh gia, Minh Thiếu Diễm cũng không cho Đường Đường tiếp xúc với những người khác ở Minh gia.
Bặc Cốc Ngưng thầm nghĩ, quả nhiên chuyện nhà giàu nhiều vô số kể.
Nhưng ôm chặt đùi một người chính là con đường đúng đắn nhất.
Ai cho cô cơm ăn, người đó chính là cha mẹ tái sinh.
Bặc Cốc Ngưng giơ tay thề,
“Tôi đảm bảo.”

“Ừ”
, Jason gật đầu, nhìn Bặc Cốc Ngưng một cái,
“Vậy Nhan tiểu thư bên kia…”
Bặc Cốc Ngưng cảm thấy mặt có chút nóng lên.
Vậy có nghĩ Nhan Nghiên muốn mượn cô làm gì, Minh Thiếu Diễm và Jason đều biết cả, bao gồm lần trước cô lợi dụng Nhan Nghiên phỏng đoán suy nghĩ Minh Thiếu Diễm.
Thì ra tất cả Jason đều biết.
Cô gái nhỏ quẫn bách cúi đầu,
“Tôi sẽ cắt liên lạc với chị ấy.”
Tuổi không lớn nhưng rất thông minh.
Mặt Jason vẫn vô cảm như cũ, nhưng từ ánh mắt nhìn ra được vài phần hài lòng,
“Vậy là tốt rồi.”

“Ừm ừm.”

“Ăn no không?”

“……”

“Còn muốn ăn gì nữa?”

“Món tôm cốt [1] đó…
Ăn rất ngon”
, nhưng mà có chút đắt, Bặc Cốc Ngưng hơi thấp thỏm.
Jason gọi người phục vụ tới gọi thêm đồ ăn, Bặc Cốc Ngưng thẹn thùng cười.
Tuy người này chưa bao giờ cười, thoạt nhìn có chút dữ, nhưng thật ra rất tốt bụng…
Đường Đường bên kia đã chính thức bắt đầu cuộc sống lớn học.
Vì biểu hiện lúc thi năng khiếu của cô tốt nên rất nhiều giáo sư khi vào tiết thích gọi Đường Đường trả lời câu hỏi.
Vậy nên Đường Đường trở thành học viên không thể trốn học nhất trong học viên Hí Kịch S.
Bởi vì học viên luôn tò mò về minh tinh, chưa kể có rất nhiều học viên là fan Đường Đường nên chỉ cần

Bình luận (0)

Để lại bình luận