Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giờ phút này, Tĩnh Đình đã chẳng còn thất tình lục dục, chẳng còn thần trí, vô tình vô dục. Ông ta thúc giục lôi điện, muốn hủy diệt hết tất cả mọi thứ dưới chân.

Ngay trong khoảnh khắc này, chân trời ở phương xa cũng phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Vô số mây đen, vô số tai nạn, vài đạo lôi quang dữ tợn bổ xuống mặt đất, nền đất cứng cáp nổ tung, mặt đất nứt thành vệt. Gió lốc hoành hành, năng lượng cuồng bạo dồn dập phá hủy mọi thứ. Trời long đất lở, hủy thiên diệt địa.

Ở một nơi xa, Tùng Nhai chứng kiến hết thảy, khẩn trương nhìn chằm chằm không trung, khẩn cầu thượng tiên giáng trần.

Người đã thành ma lại gây ra thiệt hại to lớn đến mức độ này, nhất định phải biến thành tiên nhân, nếu không thể thành tiên…… Hậu quả, không dám tưởng tượng.

Tùng Nhai dùng khinh công nhảy lên ngọn cây, nhìn mây đen sầm sì phía chân trời, những đám mây đó đều là linh hồn của đám súc sinh bị tàn sát, chúng nó biến thành hồn phách, oán niệm tụ tập thành tà khí, vô cùng mạnh mẽ.

Để một người bình thường chuyển hoá thành ma, oan hồn là thứ ắt không thể thiếu.

Những hồn phách mà bọn họ từng bắt, hiện giờ cũng trở thành thành vật phẩm hiến tế cho ác ma. Lúc trước Tùng Nhai cho rằng mình đang giúp chúng nó chuyển thế luân hồi, kết quả lại là khoá chúng nó trong lò luyện.

Đến bây giờ anh ta mới biết được, thì ra, sư phụ sớm đã lên kế hoạch hoàn hảo cho tất cả mọi việc. Ngay từ lúc bắt đầu ông ta đã không có dự định hỗ trợ các hồn phách luân hồi. Muốn thành tiên, tất phải thành ma trước.

Hồ Anh Tài nhìn tên đạo sĩ đứng trên cây, dáng vẻ bình tĩnh quan sát hiện tượng chung quanh, cho ra kết luận nhất định hiện tượng trên trời kia có liên quan đến con yêu ma trong hắc cầu.

Anh ta hóa thân thành hồ ly, nhảy lên cây dương xỉ, nhanh chóng chạy về phía Tùng Nhai.

Lông trên người mèo trắng dựng đứng, tròng mắt màu lam xinh đẹp phản chiếu ảnh ngược của mọi chuyện đang diễn ra. Những mảnh tinh toán vụn vặt rơi rụng lả tả trên bầu trời như những vì sao, nó khó tin đơ người ra nhìn.

“Hạnh Mính, Hạnh Mính……”

Tĩnh Đình cắt nuốt linh hồn sắp hoá thành ma đột nhiên có động tác. Ông ta chậm rãi bay lên, đôi tay mở rộng ra hai bên, lôi điện bổ xuống càng ngày càng nhiều, sấm sét đầy trời xuyên qua các tầng mây bổ thẳng xuống mặt đất. Toàn bộ thành phố bỗng chìm trong một mảnh hắc ám, ánh đèn biến mất.

Mây đen bao lấy ánh sáng, các luồng sáng từ lôi điện thỉnh thoảng lại loé lên, không gian đầy sương mù mông lung, chỉ có tiếng sấm ầm ầm bên tai.

Tùng Nhai nhìn thấy một con hồ ly có bộ lông màu cây cọ đang chạy về phía mình.

“Hồ ly?” Tùng Nhai nghĩ đến con hồ ly lần trước cào đi mấy miếng thịt trên cánh tay mình, hình như chúng là một.

Tùng Nhai không chần chừ lấy tấm linh phù từ trong đạo bào ra, ánh mắt uy nghiêm chứa cơn thịnh nộ, mặc niệm chú ngữ, rồi ném linh phù ra phía trước. Linh phù bay lên giữa không trung, sắc bén như kiếm, đâm thẳng về phía hồ ly.

Hồ ly nhanh nhạy tránh thoát một đòn công kích trực diện, nhưng không ngờ tấm linh phù kia lại chơi một pha quay xe cực đẹp, nhắm chuẩn nó, một lần nữa vọt tới!

Hồ ly nhảy lên không trung, đánh về phía Tùng Nhai. Tùng Nhai mượn lực dưới chân, dùng khinh công vội vàng né tránh, ngón tay duỗi ra, nhanh chóng thu hồi tấm linh phù đang bay về phía mình, kẹp nó giữa hai ngón tay.

“Hồ lý từ đâu ra?”

“Đạo sĩ chết tiệt! Không bằng để ta hỏi ngươi một câu, thứ yêu vật trên bầu trời kia là từ đâu mà đến!”

Hồ ly đứng nhánh cây, Tùng Nhai cũng không ngờ nó còn biết nói tiếng người.

Tùng Nhai sửng sốt một lát, ngay sau đó lộ ra nụ cười nhạo: Thì ra là hồ yêu, sao đám hồ yêu các ngươi còn chưa chết sạch thế? Nhớ năm đó, đồng tộc của các ngươi ở trên núi bị chúng ta tàn sát đến không chừa một con. Không ngờ vẫn để sót một con nghiệt súc như ngươi.”

“Là ngươi!”

Hồ ly tức giận, nụ cười của Tùng Nhai còn mang theo sự trào phúng. Lần trước còn hồ ly này cào dứt một miếng thịt trên cánh tay anh ta, mối thù này anh ta vẫn luôn nhớ kỹ.

“Đám bạn bè hồ ly vô năng kia của ngươi đâu? Giờ các ngươi có còn sống sung sướng tiêu dao tự tại như lúc trước nữa không?”

Hồ ly đột nhiên xông lên trước, duỗi móng vuốt dài bén nhọn, hạ quyết tâm muốn xin thêm mấy miếng thịt trên người Tùng Nhai, phải cào tên khốn này huyết nhục mơ hồ thì mới thôi!

Một tấm linh phù bỗng nhảy ra sau lưng Hồ Anh Tài, Tùng Nhai cười lạnh, đến khi hồ ly phát hiện muốn tránh, thì đã không còn kịp nữa rồi.

Đúng lúc này, một luồng sáng chói mắt nổ ra giữa không trung, xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây đen mù mịt, sắc bén như kiếm, không ngừng đâm thẳng xuống, vài đạo tia chớp đan chéo bên nhau, cảnh tượng giống như không trung bị rạch ra một đường vậy.

Trong lúc nhất thời, bất kể là linh lực hay yêu lực đều mất tác dụng, linh phù giống như tờ giấy, mềm như bông rơi xuống mặt đất. Cả người hồ ly xụi lơ ngã trên nhánh cây, ngay cả Tùng Nhai cũng ngã khỏi cây, quỳ gối trên mặt đất.

Hai chân như bị thứ gì lôi kéo, nặng như chì, Nguyên Tuấn Sách vịn vào thân cây bên cạnh, nhưng cũng không thế nào chống lại sự áp chế của lực lượng kì bí kia. Đầu gối Nguyên Tuấn Sách hung hăng nện xuống mặt đất, anh quỳ, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.

Giữa không trung, thân thể Tĩnh Đình đột nhiên bắn ra vài đạo ánh sáng, giống như trứng gà bắt đầu nứt vỏ, càng ngày càng nhiều tia sáng chói mắt chui ra khỏi thân thể ông ta.

Lúc này Tĩnh Đình mới biết hoảng sợ, ôm lấy trái tim, nhưng cơ thể vẫn mất sức từng chút một, thậm chí ông ta còn có thể nghe rõ tiếng da thịt rạn nứt thanh thúy.

Tĩnh Đình nhìn lại cơ thể mình, căn bản không động đậy nổi, nỗi sợ hãi với sự việc tiếp theo cuồn cuộn dưới đáy lòng, không ngờ thất tình lại trở lại ngay vào lúc này.

Tĩnh Đình bỗng nhiên tự bóp chặt cổ mình, ông ta ngẩng đầu nhìn lên không trung, chỉ thấy một đạo ánh sáng vàng xán lạn chói mắt phát ra từ đỉnh đầu của ông ta, sau đó toàn bộ cơ thể của ông ta cũng bị bao bọc bởi thứ ánh sáng này.

Ngay lúc Tĩnh Đình cho rằng mình sắp thành tiên, một giây sau, thân thể vỡ vụn, hồn phi phách tán!

Từng sợi kim quang, vây quanh một vật thần bí.

Sương khói biến mất, oán khí của các hồn phách trên bầu trời được thanh tẩy, chúng cuộn lại, bọc lấy một người. Người đó dùng tư thế như trẻ sơ sinh trong bụng mẹ, cả người cuộn tròn, không manh áo che thân, nằm trong cơ thể của đám hồn phách, hai chân cong lên trước ngực, đầu chôn trong cánh tay, ngủ cực kỳ ngọt ngào.

Kim quang vờn quanh khắp cơ thể cô, quang mang xâm nhập vào thân thể, quanh người cô như có một tầng hơi nước bốc lên, hình thành nhiều tầng sương mù dày đặc, bảo vệ cả cơ thể, giống như thiên thần buông xuống.

Ánh mặt trời ló rạng, chiều sáng khắp muôn nơi, lôi điện ở phương xa cũng dần dần tiêu tán. Ông mặt trời tỏa sáng rực rỡ, xua tan mây mù, ánh sáng rạng ngời tưới xuống nhân gian, mang đến không khí trong sành, sức sống cho vạn vật.

Nguyên Tuấn Sách quỳ trên đất, hai tay ôm lấy ngực, đau đớn muốn chết. Bảy tên đạo trưởng đã chết, anh dùng chút tu vi còn sót lại để chống đỡ cơ thể mình, sức lực từng chút rời xa, thân thể suy yếu, giống như chỉ còn lại một chiếc vỏ rỗng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận