Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn trên quần màu đen có dấu chân Bạch Dương cũng không quay đầu lại đi về phía xe , Bạch Vân Yển đứng ở kia nhìn hắn như vậy, còn tưởng hắn muốn tìm gì ở trong xe, không nghĩ tới cái gia hỏa này trực tiếp ngồi lên ghế điều khiển , đem xe vụt chạy.

“Bạch Dương!”

Hắn thậm chí còn chưa tới kịp nhấc chân, mà chỉ nhìn được khói bụi từ đuôi xe phía trước xông ra ngoài.

Đi thông con đường nội thành, hắn ngừng trước đèn xanh đèn đỏ, từ trong xe lấy ra một hộp thuốc châm lửa, đem cửa sổ xe mở ra.

Nếu Tiêu Trúc Vũ không ở nhà bà ngoại cô, vậy nhất định là ở trên đường ngã vào nơi nào đó rồi, bị hắn đánh nặng đến như vậy, còn què một chân, là hắn nghĩ quá thuận lợi, cô làm sao có thể một mình hoàn hảo không tổn hao gì mà trở về nhà mình được.

“Hô.”

Phun ra một ngụm sương trắng, tâm tình bình phục không ít, yên lặng nhắc nhở chính mình không cần sốt ruột, chờ đến khi tìm được rồi, có rất nhiều thủ đoạn, cùng lắm thì, đem một chân khác của cô cũng đánh đến tàn phế là được.

Ong ong ——

Tiếng dẫm chân ga làm xe máy gầm rú, dừng lại ở bên cạnh xe hắn.

Bạch Dương nghiêng tầm mắt nhìn lại, một nam nhân đầu đội mang mũ bảo hiểm cũng đang nghiêng đầu chăm chú nhìn vào hắn, mũ bảo hiểm che kín mặt, chỉ người kia mới có thể nhìn rõ mặt hắn.

Phía sau càng ngày càng nhiều thanh âm gầm rú chạy đến, từ kính chiếu hậu, phát hiện có một đám xe máy, không dưới hai mươi chiếc.

Người ngừng ở bên cạnh hắn mở miệng.

“Này!”

Hắn mang mũ bảo hiểm, giọng trầm thấp, không khó để nghe ra ngữ khí kiêu ngạo ương ngạnh .

“Ngươi có phải là Bạch Dương hay không.”

Bạch Dương thậm chí lười giương mắt nhìn hắn, ở trong trường học ai mà không biết hắn.

Đèn xanh sáng lên, cắn thuốc dẫm chân ga rời đi .

“Thủ lĩnh, sao.”

Người nọ đẩy ra kính chắn ở trước mũ bảo hiểm xe máy , chỉ vào chiếc xe phía trước kia: “Chính là hắn, người mà Tô Hòa Mặc muốn , tìm được rồi, đem xe hắn ngăn lại, đừng để hắn chạy thoát!”

“Này, Người vừa rồi là người đã đánh lão Tô sao?”

“Các anh em đuổi theo chiếc xe phía trước kia! Nhanh lên!”

Ô tô hai bên đường cùng người đi đường thả chậm tốc độ, trợn mắt há hốc mồm nhìn trên đường cái motor máy xe bay vọt xoét nhanh qua như gió ,thanh âm thình thịch chói tai xông lên trước.

Có người thậm chí không muốn sống hướng đến một chiếc Bentley mà đâm đến, đám người chung quanh thét chói tai liên tục.

Hơn hai mươi chiếc xe máy vây quanh như ong vò chuyển động quanh tổ, Bạch Dương phát giận, bạo nộ tính tình vọt lên, máu tụ ở đại não, nhìn về phía trước người ngồi trên chiếc xe máy kia, xoay đầu hướng về hắn giơ lên một ngón giữa.

Hai lời cũng chưa nói, đem chân ga dẫm vọt lên! Vận tốc ô tô đột nhiên tăng vọt đến mức màu đỏ.

Tiêu Trúc Vũ không còn đau đớn quá mức như vậy nữa, Tô Hòa Mặc giúp cô dán lên –thuốc dán đen tuyền trên khuôn mặt .

“Giống như, thạch trái cây.” cô chọc chọc hộp dược trong tay hắn , hắn nhấc cao tay không cho cô chạm vào.

“Đây chính là so tôi cố ý mua từ hiệu thuốc trung y, chọc hỏng rồi liền không trị được mặt cô nữa.”

Tiêu Trúc Vũ vỗ vỗ tai phải, lại chỉ vào TV đã lâu năm như đồ cổ trong phòng Tiêu Hòa Mặc: “Tôi có thể nghe được tiếng của cậu, nhưng cậu phải nói lớn tiếng chút .”

“Được rồi, đừng vỗ nữa, tôi đây về sau đều hướng về tai trái của cô nói chuyện.”

“Tai phải của tôi sẽ không tốt lên được sao?”

Cô ủy khuất méo miệng, thuốc mỡ đen tuyền che giấu màu khuôn mặt đầy vết xanh tím không đồng điều, giống như đứa trẻ nghịch bùn tùy tay bôi lên trên mặt, đôi mắt lớn to tròn như hạt của quả vải lấp lánh ánh sáng.

Tô Hòa Mặc không nhịn được mà cười: “Sao lại không, lỗ tai khẳng định sẽ tốt lên, tôi đã hỏi qua bác sĩ, không phải vấn đề lớn gì.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận