Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn tay cầm sợi dây mây đang dính đầy máu lệnh cô đi tới một bước, mỗi một bước đều mang theo cảm giác sợ hãi, bị đánh đau đớn, Rina khóc không thành tiếng, bả vai run rẩy không ngừng, trong miệng vị ngọt cũng biến thành vị tanh đặc trưng của máu.

“Ô chủ nhân…… Ô, ô ô.”

Bá!

Dây mây quất vào bả vai, da thịt toát ra toàn là máu tươi, tiếng thét của cô chói tai khàn khàn, quỳ xuống tới chân hắn dập đầu: “Chủ nhân, chủ nhân, ô ô chủ nhân.”

Nắm tay bao bọc lấy căn dây mây kia càng nắm càng chặt, khuôn mặt căm ghét lửa giận, phát ra rõ ràng.

Cô quỳ gối trong hoa viên, bị đánh liên tực suốt hai cái canh giờ, máu bắn ở trên cỏ, chỗ quỳ xuống chảy đầy máu, nhìn thấy ghê người.

Thân hình Rina được nâng lên, trở lại phòng, thật cẩn thận dùng mấy miếng bông thấm máu ở miệng vết thương phía sau lưng, cô đau nhưng không động đậy được, đôi mắt nhắm nghiền lại, không khống chế được mà rơi vào cơn buồn ngủ.

Nhìn về phía tủ quần áo, cách một cái khe hở, người đại khái là đã đi rồi, Rina nhẹ nhàng thở một hơi, lại lần nữa nhắm mắt lại, mệt đến mức không mở nổi mắt ra được.

Trong cơn buồn ngủ, cô mông lung có cảm giác có người đặt mình xuống, xích sắt trên cổ cũng được mở ra.

Ở miệng vết thương bị thuốc bôi vào kích thích nên cảm giác rất đau, lau khô bùn dính trong lòng bàn tay cô cùng đống điểm tâm trên sàn để không bị dây vào mọi vật xung quanh .

Chủ nhân, có phải đã rất tức giận cô hay không.

Rina hao hết toàn lực mỏi mệt mở mắt, lại phát hiện chỉ là người hầu mà thôi.

Nhìn quanh phòng, không có dấu vết chủ nhân từng tới, cô thất vọng nhưng giấu ở đáy lòng, tay bất giác nắm lại.

Người hầu nhìn đến ánh mắt của cô, đáp lại nói: “Tiên sinh sáng nay đã rời đi, thứ hai tuần sau mới có thể trở về.”

Sáng nay.

Cô đại khái là ngủ suốt một buổi tối.

Cô định nhắm mắt ngủ tiếp nhưng lại bị đánh thức bởi tiếng thét chói tai của người hầu bên ngoài.

Người hầu bên cạnh vốn định bôi thuốc cho cô lại đặt thuốc xuống: “Chờ một lát, tôi đi ra ngoài nhìn xem.”

Rina nhìn chằm chằm cửa lại lần nữa được kéo ra, tiến vào người thế mà lại là 4301.

“Rina!”

“Con mẹ nó rốt cuộc làm tôi cũng tìm được em, tìm em tìm thật khổ a, mẹ nó mẹ nó!”

“Cái tên súc sinh nào đem em đánh thành như vậy, con mẹ nó tôi đấm chết hắn!”

Không biết vì cái gì, khi nhìn thấy hắn, thân thể cô vừa có cảm giác vừa nhẹ nhàng vừa thoải, mọi mệt mỏi đều được giải phóng, trên mặt vui vẻ tươi cười.

Hòa Uyên nhìn cô cười, còn tưởng rằng cô bị đánh choáng váng, ôm cô nhanh chóng lao ra ngoài, bên ngoài dừng lại một chiếc xe màu đen , đem cô vội vàng bỏ vào ghế sau, Tưởng Tự Trạc đem cô nàng ôm lấy.

Một bên ngồi còn có 308 cùng Hi Dư, Chu Bắc Dịch ở phía trước lái xe, quay đầu lại nhìn trên mặt cô bị thương không tự chủ được nhíu mày.

“Chủ nhân em đem em đánh thành như vậy?”

“Phải, là do em phạm sai lầm.”

“Em phạm sai gì rồi?”

Hòa Uyên vội vàng ngồi trên ghế phụ: “Nhanh lên trước khi bị phát hiện, chạy nhanh đi! Chờ lát nữa những những tên đó lại đuổi tới!”

Chu Bắc Dịch liền khởi động xe .

Hi Dư từ cốp xe tìm rồi mang tới một hộp hòm thuốc mang lên, bôi thuốc cho cô: “Hắn xuống tay cũng thật tàn nhẫn a, cư nhiên đem thân thể của chị đánh thành như vậy!”

Ở bên trong xe, mùi máu tươi gay mũi không ngừng, Hi Dư nuốt nước bọt.

Thừa dịp có cơ hội bôi thuốc cho cô, hắn lén lút dán lên miệng vết thương cô liếm một ngụm, Tưởng Tự Trạc trực tiếp trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái: “Không biết rằng miệng vết thương của côem ấy sẽ nhiễm trùng sao!”

“Ngô không có biện pháp, ăn quá ngon a!” Quả thực muốn khóc, lại lần nữa nếm đến máu ăn ngon như vậy , cuộc đời này đã không có tiếc nuối.

“Cút ngay đừng chạm vào em ấy!” Tưởng Tự Trạc túm tay cô, đặt nó thật cẩn thận ở trên đùi, vặn chai thuốc mỡ ra để cầm máu.

“Tưởng ca ca, trên đầu ngài, sao lại có vết thương?”

Rina thấy được trên thái dương hắn có một cái vết thương không lớn, hiển nhiên là vừa kết vảy, máu đọng lại thành màu cà phê, ở màu da thực bắt mắt.

“Cái này là bị chủ nhân em đuổi giết.” Hắn cười, dùng cằm chỉ chỉ phía trước —người đang lái xe: “Chu lão sư của em trên cánh tay cũng có một vết thương không nhỏ đâu.”

Định nói tiếp nhưng chẳng nghĩ được gì.

Lần trước căn bản tính toán đem Rina lén lút mang đi, lúc sau bị phát hiện, hình như là ở Nhật Bản đã an bài lệnh truy sát gì đó cho bọn họ, không thể không nói đây thật đúng là đãi ngộ đặc sắc .

Hai người bọn họ đều bị thương do bị đuổi giết, cố gắng sống sót, đoạt được một chiếc xe cùng cốp xe mấy chỉ hộp cứu thương.

Mấy ngày nay vậy mà tới cơm cũng ăn không no, vì tìm hang ổ ẩn thân của cô mà hao phí không ít tâm tư.

Bình luận (0)

Để lại bình luận