Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Một màn tranh đấu kịch liệt bị học sinh của vợ bắt gian đang làm tình với thanh niên họa sĩ bên cửa sổ, kích thích đến mức muốn bắn ngay lập tức (phần 1)
Trong âm thanh còn lộ vẻ kích động mong chờ cùng phấn khích, có lẽ bởi vì ở đây tuyết rơi quá dày, quá lạnh lẽo, thế nên đường đi cũng không được thuận lợi cho lắm, tiểu thiếu gia thường ngày được cưng chiều nuôi dưỡng khó tránh khỏi có hơi cáu kỉnh, vỗ vỗ lên tuyết bám trên đùi và hai chân mình, đứng ở cửa quan sát xung quanh nhà một vòng, chỉ thấy bên trong trống rỗng, cũng không có ai lên tiếng đáp lại, nhất thời nhíu mày.
Tìm được một đôi dép bông từ trong tủ giày, Tống Nam Hà giải cứu đôi chân lạnh cóng ra khỏi giày, mang dép vào rồi nghi ngờ bước đến mở cánh cửa gần cửa ra vào, căn phòng đó chính là phòng bếp, vừa mở ra đã lập tức ngửi được mùi thơm từ một món hầm, nồi còn đặt trong bếp, rõ ràng là có dấu vết đã được sử dụng qua.
Tống Nam Hà đóng cửa phòng bếp lại, vừa gọi người vừa bước sang gõ cửa những phòng khác, nếu như không có ai lên tiếng thì sẽ trực tiếp mở cửa, chỉ là tìm một vòng quanh nhà mà bên trong lại không có ai, Tống Nam Hà không khỏi hoài nghi liệu có phải anh Lâm biết chuyện cậu ta đến tìm nên đã chuyển Tô Mộc đi trước đó rồi hay không?
Đôi môi trắng bệch vì lạnh của tiểu thiếu gia cùng ngón tay đông lạnh cứng ngắc cuối cùng cũng tan ra một chút trong hơi ấm ấm áp, không kiên nhẫn đi đến trước cửa của căn phòng cuối cùng.
Thật ra Tống Nam Hà đã không còn hy vọng gì nữa, nhưng vừa mới bước tới cửa, còn chưa kịp gõ cửa thì đã nghe thấy âm thanh gì đó rất nhỏ, giống như là đang nhỏ giọng nói chuyện, lại giống như còn có những động tĩnh khác.
Trái tim Tô Mộc gần như đã nhảy lên cổ họng, thật ra sau khi Tống Nam Hà vào cửa, Tô Mộc đã nghe thấy được âm thanh của Tống Nam Hà, lúc ấy cậu sợ hết hồn, vội vàng định đứng dậy khỏi người chàng họa sĩ.
Nhưng dáng vẻ của thanh niên họa sĩ dương như rất bất mãn, ánh mắt màu xanh thẳm nhìn cậu chằm chằm, hai chân dài có lực móc một cái, thân thể Tô Mộc bởi vì quán tính mà chợt bổ nhào về phía trước, dương vật vừa mới rút ra cũng vì vậy mà một lần nữa hung hăng nhét vào lại bên trong lỗ thịt, tiếng háng va vào mông phát ra một tiếng “bạch” như sấm bên tai Tô Mộc…
Vành tai nhanh chóng đỏ như nhỏ máu, Tô Mộc há to miệng, kinh ngạc nhìn thanh niên họa sĩ.
”Là người yêu của anh trở về sao?” Trên gương mặt của người họa sĩ còn mang theo hơi thở tình dục, cặp mắt màu xanh thẳm kia như được trùm lên một tầng thủy tinh, tựa như đang nhìn bầu trời ngoài nhà qua kính cửa sổ, hoặc là như biển cả vô biên bị giam cầm trong một quả cầu thủy tinh pha lê, tỏa ra hơi thở ưu buồn đáng thương, cứ như chỉ cần chạm vào là sẽ vỡ nát: ”Người yêu của anh có phiền để ý đến một tình nhân của anh như tôi không?”

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận