Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hà Lang: “…”

Tôi hoài nghi cô đang khoe ân ái, nhưng tôi không có chứng cứ.

Một câu bạn trai, một câu đều nghe anh ấy, trực tiếp làm cho khóe miệng của người nghe Hà Lang cứng ngắc. Đặc biệt là dáng vẻ đầy ngọt ngào kia, không giống giả, hai người này chẳng qua chỉ là quan hệ thế nhưng không ngờ rằng lại thật sự xảy ra cảm tình.

Tiểu nhân đắc chí.

Tạ U U trực tiếp vứt những oan ức lên người Thẩm Phi Bạch, bên ngoài thì cố gắng tạo ra hình tượng “chồng quản nghiêm”, nhưng trong mắt Hà Lang, khi nhớ lại ánh mắt ôn hòa nhưng lại có lực xuyên thấu dưới lớp mắt kính của người đàn ông kia, cô ta lại cảm thấy chuyện này rất bình thường.

Người đàn ông kia không chỉ nghiêm túc cứng nhắc, nếu đã quản thì chắc chắn sẽ không phải loại quản lỏng, anh sẽ không để cho một con nhóc hai mươi mấy tuổi đầu tùy ý leo lên đầu mình.

Ai ngờ chuyện này trong mắt Tạ U U lại là một loại tình thú.

Hà Lang: “Cô còn lời gì muốn nói với tôi không?”

“Cũng không còn gì, chỉ là cảm thấy có vài lời, vẫn phải nói rõ ràng với cô.” Tạ U U: “Tôi biết cô đang sợ điều gì, cô thể tiếp tục cùng Dịch Trạm trải qua cuộc sống mà hai người từng nghĩ tới, nhưng đừng để tôi bị liên lụy vào chuyện tình của hai người nữa, vì tôi thật sự rất vô tội mà. Tôi tin Hà tiểu thư không phải loại cố chấp đến điên cuồng, tôi cũng từng nói trong lòng tôi không có Dịch Trạm, nên cô cũng đừng dây dưa với tôi mãi thế. Chuyện một người đàn ông không yêu cô không có liên quan đến bất kì cô gái nào cả, mà vấn đề là ở cô, ở chính anh ta. Nếu ngay cả điểm này mà cô cũng không hiểu được, thì cô sẽ mãi hãm sâu vào trong vũng bùn.”

Nghe Tạ U U nói vậy, sắc mặt Hà Lang có chút kỳ lạ.

Tạ U U không để ý đến, tiếp tục nói: “Mấy năm này bố mẹ cô cũng rất cực khổ rồi, cũng chỉ vì những chuyện xấu mà cô gây ra đấy, họ phải đi lau đít cho cô ở khắp nơi, tôi chỉ là một người ngoài đứng xem thôi cũng phải lắc đầu.”

Nói xong, cô xoay người rời đi, không ở lại nữa.

Trở lại xe Tạ U U mới phát hiện Thẩm Phi Bạch đã ở trên xe hút thuốc, anh mở cửa sổ xe ra, ngón tay thon dài khẽ gõ gõ, tro tàn rơi trên mặt đất.

“Về rồi à?”

Tạ U U tựa lên áo sơ mi nơi bả vai anh, ngửi hơi thở trên người anh, nhắm mắt lại ừ một tiếng.

Bỗng nhiên, cô tò mò hỏi anh: “Anh nói gì với Dịch Trạm vậy?”

Thẩm Phi Bạch cười, không chút để ý trả lời: “Cũng không có gì.”

Dịch Trạm ngồi trên xe mình, mắt đã đỏ rực, trong đầu vẫn còn vọng những lời mà Thẩm Phi Bạch nói trước đó.

“Năm đó giữa U U và Hà Lang, cậu chọn Hà Lang, thế thì hiện tại, U U cũng có quyền lựa chọn nửa kia và cơ hội hạnh phúc của mình, không phải chỉ là vì sự an bài của vận mệnh, mà còn là quyền lợi nên có của cô ấy. Rất công bằng, không phải sao?”

Những lời này đã nói trúng tim đen của anh ta, anh ta ngẩng đầu lên, nước mắt ngậm ngùi trở ngược lại trong hốc mắt.

Hóa ra thứ cơ hội mà anh ta cho rằng có thể đền bù thật ra chính là sự bỏ lỡ, lỡ cả một đời, duyên phận và sự tương phùng của con người, hóa ra thật sự sẽ hết, dùng hết rồi thì không còn nữa.

Anh ta và U U, đã lỡ nhau.

Thế nhưng, anh phải quên cô gái đứng nơi ánh đèn ảm đạm vào hôm tối hôm tự học kia như thế nào đây.

Cửa sổ vang lên tiếng gõ cửa, Dịch Trạm thấy Hà Lang, khóe môi anh ta nhếch lên một nụ cười tự giễu, nếu ngay từ đầu anh ta không mất kiện định và hèn yếu thì có lẽ mọi chuyện cũng không đến nước này.

Anh ta không để ý đến Hà Lang mà trực tiếp lái xe rời đi.

Hà Lang nhin xe Dịch Trạm cứ thế gào thét mà rời đi, trong thời gian ngắn cô ta không biết phản ứng thế nào, chỉ biết đứng ngơ ngác nhìn bóng lưng anh ta rời đi, đôi mắt được tô vẽ tinh xảo, nhớ lại mấy năm ròng vẫn theo đuổi, luôn chạy sau mông anh ta, cổ họng Hà Lang nghẹn ngào, cõi lòng ê ấm trướng đến khó chịu, cô ta không hiểu tại sao anh ta lại đối xử với mình như thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận