Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người trước sau đi vào Thanh Viên, khi Tiểu Thanh đi ra nghênh đón nhìn thấy lớn soái tươi cười trên mặt cứng đờ, mới trì độn gọi một tiếng lớn soái.
Thích Kỳ Niên không để ý tới cô ấy, đi thẳng tới phòng của Lâm Thị.
Lâm Thị đang ngồi dựa vào đầu giường ho khan, thấy Thích Kỳ Niên tiến vào vội vàng che miệng nhịn ho xuống, thật sự là khó chịu.
“Đại… Đại soái, khụ khụ, sao ngài lại tới đây?”
“Minh San nói muốn dẫn chị đến bệnh viện của người nước ngoài ở Khánh Thành khám bệnh.” Hắn kéo ghế ra, ngồi xuống cách giường không xa.
“Đúng vậy, đứa nhỏ này… Khụ khụ… Chủ ý lớn, tôi… Khụ khụ… Bảo con bé đi hỏi ý kiến của ngài một chút, khụ khụ khụ…”
Minh San vừa vặn bưng hai chén trà tiến vào, thấy thế đặt chén trà lên bàn, vội đi qua vuốt lưng giúp mẹ.
Thích Kỳ Niên nhìn hai mẹ con trước mặt, nói “Ho nghiêm trọng như thế, nên qua đó khám xem.”
Lâm Thị nói
“Tôi nghe lớn soái, khụ khụ… Chẳng qua từ nhỏ Minh San đã không tách ra với tôi, tôi đi khám bệnh không thể không dẫn theo con bé…”
Cô ấy vốn định nhờ lớn soái chăm sóc Minh San, nhưng còn chưa nói xong đã bị Minh San cắt ngang
“Mẹ yên tâm đi, con sẽ đi cùng với mẹ.”
“Đường xá không gần, một đứa con gái như con… Khụ khụ… Khụ khụ khụ…”
“Mẹ đừng có gấp.” Minh San lại vuốt lưng cho cô ấy.
Lâm Thị thở hổn hển một lát, mới tiếp tục nói “Đến bên đó cũng không tiện sắp xếp.”
Thích Kỳ Niên ngồi ở một bên mãi mà không nói chuyện, nghe đến đó mới nói “Minh San nghĩ cũng phải, bên đó có nhà của chúng ta, có thể vào ở bất cứ lúc nào.”
Minh San nghe thấy thế đôi mắt sáng lên, quay đầu nhìn về phía Thích Kỳ Niên “Thật vậy ạ?”
“Ừm, cha lừa con làm gì? Là nhà lầu.”
Sau khi xác định qua đó có chỗ đặt chân, lúc này mới vui sướng đều thở phào nhẹ nhõm.
Thích Kỳ Niên lại nói
“Chuyện này không nên chậm trễ, tối nay hai người dọn dẹp một chút, sáng sớm ngày mai em sắp xếp người đưa hai người qua đó.”
Lúc này trên mặt Minh San mới xuất hiện nụ cười “Cảm ơn cha.”
Nhìn dáng vẻ này của cô, trong đầu Thích Kỳ Niên nghĩ tới dáng vẻ trần trụi của cô lúc trước, dáng vẻ rúc trong lòng hắn hôn hắn.
Khi đó cô tao bao nhiêu, lúc này nhìn đứng đắn bấy nhiêu.
Tiểu yêu tinh
Hắn cười mắng thầm một câu trong lòng.
Thích Kỳ Niên không ngồi lâu muốn đứng dậy rời đi, Lâm Thị vội bảo Minh San tiễn cha.

Bình luận (0)

Để lại bình luận