Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ cũng không dừng lại, lần cuối cùng đâm vào đến tận chỗ sâu nhất, đè vào tử cung mà thoải mái bắn ra. Mộc Trạch Tê ngửa cổ, lại lần nữa lên cao trào.
Thời gian vẫn trôi đi —
Nghiêm Kỷ thoả mãn bắn xong, mới chuẩn bị rời đi. Anh thu lại áo khoác, khoác lên người Mộc Trạch Tê quần áo rách nát mềm nhũn như bùn, rồi vác cô lên trên vai, đi ra khỏi ruộng ngô.
Mộc Trạch Tê kiệt sức gục đầu xuống, không rõ là còn tỉnh táo hay không. Mái tóc của cô lộn xộn rối tung như thác nước, lắc lư theo từng bước chân anh, một lượng lớn tinh dịch đặc sệt giữa hai chân chảy dọc xuống theo bắp đùi…

Nghiêm Kỷ để trần thân trên, đứng nghe điện thoại bên cửa sổ, dường như muốn chặn tài liệu gì đó.
Tiếng đồ chơi bằng điện vang lên trong phòng, theo đó là tiếng rên rỉ mập mờ không rõ của người con gái khiến người ta phải liên tưởng.
Mộc Trạch Tê nằm ngửa trên giường, miệng bị buộc quả bóng đã chảy đầy nước dãi trong suốt, cô đang rên rỉ, run rẩy, giãy dụa một cách kịch liệt.
Vì trên người cô bị quấn một dải ruy băng dài màu đỏ từ bộ ngực lớn đến đùi, tách hai đùi ra, buộc một cách vô cùng gợi dục, còn thắt nơ hình con bướm trên ngực.
Cơ thể người con gái trắng nõn nà và dải ruy băng đỏ tươi chạm vào nhau, nhìn vừa kích thích lại xinh đẹp. Bây giờ Mộc Trạch Tê giống như món quà đóng gói đang đợi được mở ra.
Hai đùi tách ra, huyệt nhỏ lộ ra một cách trần trụi.
Băng dính màu đen cố định trứng rung trên âm đế, bật chế độ rung tần số cao, gậy mát xa cắm vào cửa huyệt không sâu. Sự rung động nhẹ nơi cửa huyệt không thể lấp đầy dục vọng của Mộc Trạch Tê đang trong trạng thái lơ lửng giữa lưng chừng kích thích.
Mộc Trạch Tê cắn quả bóng thở hổn hển, đôi mắt mơ màng mông lung, nhưng lại nhìn rõ ba vết sẹo dài khiến người ta sợ hãi trên lưng Nghiêm Kỷ.
Dường như là vết sẹo do bị đánh rất mạnh, đã dần dần lành lại, chỉ còn lại những vết bầm sưng đỏ và vài vết đóng vảy. Vết sẹo hiện rõ trên vòng eo hình tam giác ngược của Nghiêm Kỷ.
Giống như vết sẹo của vô số trận chiến bất phân thắng bại trên người chúa sơn lâm, càng tăng thêm khí thế hùng hổ cho Nghiêm Kỷ.
Bây giờ Mộc Trạch Tê vẫn không biết Nghiêm Kỷ tìm được mình bằng cách nào, nhưng cô biết bây giờ Nghiêm Kỷ đang rất tức giận, ở trên giường lại càng vô cùng hung ác.
Tối qua, sau khi hai người từ ruộng ngô về đến nơi ở tạm thời của Nghiêm Kỷ thì Mộc Trạch Tê bị ép làm tiếp.
Mộc Trạch Tê thử nói chuyện với anh nhưng anh không trả lời, cầu xin tha thì anh không nghe, kêu đau anh cũng không dừng lại. Anh chỉ lẳng lặng ngang ngược làm, tra tấn Mộc Trạch Tê đến suýt ngất trên giường vào đêm qua.
Sáng sớm nay, Mộc Trạch Tê tỉnh dậy thì thấy đã bị trói và tra tấn bởi những đồ chơi tình dục đó đến tận bây giờ.
Tiếng “ưm ưm! Hừ!” mềm mại kịch liệt mơ hồ lại vang lên.
Nghiêm Kỷ quay đầu liếc nhìn Mộc Trạch Tê đang bị trói tay đằng sau lưng, chân đang dạng ra, run rẩy kịch liệt, chất lỏng văng tung tóe.
Nghiêm Kỷ không khỏi cười một tiếng, vừa nghe điện thoại vừa thưởng thức vẻ quyến rũ của cô.
Mộc Trạch Tê thở gấp, miệng nhỏ bị ép mở ra trong thời gian dài, nước không ngừng chảy ra từ bên trong. Dâm thủy chảy ra không ngừng như thủy triều ở giữa đùi đã trở nên lạnh, nhưng huyệt nhỏ đang co rút thì lại nóng bỏng vô cùng.
Mộc Trạch Tê biết, cơ thể đang khát khao của mình đang được lấp đầy.
Cuối cùng, sau khi Nghiêm Kỷ nghe được đơn xin đăng ký kết hôn đã bị chặn mới hài lòng cúp máy, đi về phía Mộc Trạch Tê, muốn gây chuyện với cô.
Mộc Trạch Tê nhìn anh chằm chằm, hai người nhìn thẳng nhau.
Nghiêm Kỷ lên giường, đè lên người Mộc Trạch Tê, hôn lên da thịt cô.
Nghiêm Kỷ vừa mút mạnh đầu vú nhạy cảm của Mộc Trạch Tê như muốn hút sữa ra, vừa dùng côn thịt cứng cọ vào hoa huyệt của cô.
Mộc Trạch Tê rên rỉ, thân thể khẽ run.
Nghiêm Kỷ liếm một lúc rồi mới ngẩng đầu xoa nắn hai bầu ngực to đã bị liếm đến chảy nước bóng nhẫy, anh khàn giọng hỏi: “Con đâu rồi?”
Nghiêm Kỷ đã biết về chuyện ồn ào, hoang đường kia, nhân viên của bệnh viện không tìm được Mộc Trạch Tê, lại tìm được “người chồng” là anh.
Anh muốn xem phản ứng và câu trả lời của Mộc Trạch Tê. Nếu không phải hiểu nhầm cô mang thai, nếu bản thân anh không tìm được, vậy thì chính là ba mươi năm không gặp! Nếu đã là hiểu nhầm, có phải cô sẽ yên tâm thoải mái đăng ký kết hôn với Vương Đại Bằng không!
Nghiêm Kỷ tháo quả bóng trong miệng Mộc Trạch Tê, kéo theo một sợi chỉ bạc dâm mỹ trong suốt.
Được cởi bỏ trói buộc, Mộc Trạch Tê thở lấy thở để, chậm rãi khép lại xương hàm đã tê dại vì há miệng.
Mộc Trạch Tê nước mắt lưng tròng, sặc nước bọt ho khù khụ: “Khụ khụ! Không có con… Kết quả kiểm tra đã nhầm, tớ không có thai! Nghiêm Kỷ à, cậu dừng những thứ đồ đó lại đi!”
“Nếu không phải hiểu nhầm cậu mang thai, nếu tôi không tìm thấy, vậy thì sẽ là ba mươi năm không gặp!”
Mộc Trạch Tê giải thích một cách như lẽ đương nhiên: “Đây là hoạt động quân sự bí mật, tớ là người chịu trách nhiệm pháp luật.”
Nghiêm Kỷ cười nhạo, lớn tiếng hỏi lại: “Vậy sau đó thì sao? Chọn người bảo đảm, vì sao cậu không tìm nhà họ Nghiêm? Dù là vì cậu hay vì những chiến tích trước đây của ông cụ Mộc Tùng Âm và tình cảm giữa nhà họ Nghiêm và bà nội, chỉ cần cậu xin, nhà họ Nghiêm chắc chắn dốc sức giúp đỡ đơn xin của nhà họ Mộc!”
Nghiêm Kỷ nói, ánh mắt lạnh lùng: “Bởi vì cậu đang cược, cậu biết rõ gợi ý về thời điểm kết cục của cậu không đúng, dùng kết cục của chính bản thân cược tôi không tìm được cậu! Cược kết thúc của chúng ta!”
Mộc Trạch Tê nghẹn họng, suy nghĩ bị đoán được rồi.
Cô giải thích với vẻ tủi thân: “Tớ muốn trốn tránh những tình tiết khiến tớ khó chịu một cách hợp lẽ thì có gì sai? Tớ mới là nữ phụ độc ác, không có hào quang! Đã rất nhiều lần tớ cảm thấy không thể sửa tình tiết câu chuyện được!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận