Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị Thu Thủy, có phải ấm hơn một chút rồi không?”
Giọng nói của cậu ta ở ngay bên tai cô, làm rung động màng nhĩ cô, như thể giọng nói đó có thực thể mơn trớn lên tai cô vậy.
Da đầu của Tạ Thu Thủy bị âm thanh này làm cho tê dại.
Cô rụt cổ:
“Ừ, ấm hơn một chút. Nhưng mà cậu…”
“Không sao đâu, chị Thu Thủy giúp em chút xíu thì em cũng có thể ấm hơn.”
“Cái gì?”
Cậu ta ngượng ngịu:
“Liếʍ ngón tay giúp em chút đi mà, có được không ạ? Em, em vừa mới rửa tay rồi.”
Tạ Thu Thủy: “?”
Cách làm ấm cơ thể lạ lùng gì thế này?
Cô thắc mắc:
“Trên ngón tay cũng có huyệt đạo à?”
Không phải là nhân cơ hội để sàm sỡ cô đó chớ?
“Không có, nhưng đó là một cách hay… Hay là để em liếʍ ngón tay chị nhé, chị thử trước xem?”
Tạ Thu Thủy vội vàng nói: “Không cần.”
Mình cũng có trách nhiệm trong chuyện này. Nếu nói cơ chế của cánh cửa kia ngay từ đầu thì cả hai người họ cũng không đến nỗi bị nhốt bên trong.
Chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Răng Giang Viễn đánh lập cập vào nhau: “Thật sự lạnh lắm đó…”
“Vậy thì tôi sẽ thử xem sao.”
Giang Viễn luồng tay còn lại của mình qua dưới cổ cô, sờ lên mặt Tạ Thu Thủy, chạm vào môi cô:
“Chị Thu Thủy, chị có thể mở miệng ra rồi.”
Tạ Thu Thủy hơi hé miệng, bẽn lẽn chủ động vươn lưỡi ra liếʍ. Giang Viễn cũng cực kỳ dứt khoát mà đưa ra hai ngón tay, nhét vào trong khoang miệng hơi hé mở của cô.
“Ưm…”
Đôi mắt của Tạ Thu Thủy mở to lên. Cô chợt nhận ra rằng đây không chỉ đơn giản là liếʍ ngón tay mà rõ ràng cất chứa ám chỉ tình ái mãnh liệt.
Cho dù Giang Viễn có trẻ con thế nào thì cậu ta cũng là một người đàn ông hơn hai mươi tuổi. Làm sao cô có thể hoàn toàn xem cậu ta như một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch chứ?
Nhưng miệng cô đã bị hai ngón tay chặn lại, không nói được lời nào.
Giang Viễn chủ động dùng ngón tay kiếm tìm đầu lưỡi của cô, lấy xương ngón tay cọ xát trên đầu lưỡi cô. Tạ Thu Thủy không nhịn được mà chuyển động hai cái, giống như chủ động mυ”ŧ liếʍ từng ngón tay của đối phương.
Cảm nhận được độ ấm trong khoang miệng Tạ Thu Thủy, cả người Giang Viễn như bị lây nhiễm theo.
Nó thực sự hiệu quả, nhưng so với điều này còn có nhiều ham muốn hơn nữa.
Nếu dương cụ của mình đi vào trong đó mà nói…
Giang Viễn không nhịn được rút ngón tay ra rồi lại chen vào, học theo động tác giao hợp ở hoa huyệt mà đâm rút ngón tay vào trong miệng cô.
Ngay cả Tạ Thu Thủy cũng có cảm giác mình đang bị làm.
“Ưʍ…”
Cô muốn há miệng, nhưng Giang Viễn lại nhân cơ hội cho thêm một ngón tay vào.
“Chị Thu Thủy, lưỡi chị thật mềm và nóng…”
Tạ Thu Thủy bị kẹp ở giữa, thoát không được mà trốn cũng không xong. Cô có hơi hối hận khi đồng ý yêu cầu của cậu ta.
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận