Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tại sao lại làm tổn thương người con gái đáng thương là cô?

Để hắn dằn vặt cả đời.

Như vậy còn đau đớn gấp vạn lần cái chết.

Trong phòng phẫu thuật vẫn còn đang sáng đèn, đây là tín hiệu vẫn còn đang cấp cứu. Có nghĩa là cô vẫn còn đang giành giật mạng sống với thần chết.

Đột nhiên ánh đèn trong phòng phẫu thuật vụt tắt, ca mổ thất bại. Từ đây, Trình Ý và Phó Nhược Hằng chính là âm dương cách biệt, vạn kiếp không thể tương phùng.

Bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu, sắc mặt trầm xuống. Phó Nhược Hằng lao đến nắm lấy tay bác sĩ.

“Bác sĩ, Trình Ý, cô ấy làm sao rồi?”

“Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Lúc được đưa đến đây tình trạng của cô ấy đã rất nguy kịch rồi.”

Tuy đã chuẩn bị tâm lý sẵn từ trước, nhưng khi nghe tin Trình Ý chết, Phó Nhược Hằng buông thõng tay bác sĩ ra, một cảm giác quặn thắt trái tim, hai chân hắn không trụ nổi, quỳ dưới đất, hét lên.

“Trình Ý, đừng đi mà! Tôi vẫn còn chưa kịp nói câu: Tôi yêu em mà.”

Yêu ư? Đến tận lúc sắp chết, lời yêu mà cô chờ đợi suốt mười năm mới được thốt ra từ miệng Phó Nhược Hằng. Người đàn ông cô yêu cả đời người, hận cả đời người.

Đáng tiếc tất cả đều đã muộn rồi!

Bác sĩ định bước đi nhưng đột nhiên nhớ đến điều gì đó, đột nhiên dừng lại, lên tiếng hỏi: “Ở đây có ai tên là Phó Nhược Hằng hay không?”

“Là tôi.” Phó Nhược Hằng như nắm lấy một cọng rơm cứu mạng, hắn liền không chần chờ gì mà trả lời.

“Có chuyện gì không thưa bác sĩ?”

Bác sĩ nhìn bộ dạng nhếch nhác của hắn, trong lòng phiền não, cuối cùng cũng trả lời hắn.

“Trước lúc cô ấy trút hơi thở cuối cùng, cô ấy có nhắc đến tên anh. Cô ấy muốn tôi chuyển lời đến cho anh.”

Trong mắt Phó Nhược Hằng bùng lên một ngọn lửa hy vọng, thì ra trước lúc chết, cô vẫn nhớ đến hắn.

“Vậy… vậy cô ấy nói gì vậy thưa bác sĩ?”

“Chúc mừng đám cưới. Chúc anh hạnh phúc…”

Nghe tin cô chết rồi, Tống Tri Hành suy sụp, không khống chế được lao đến túm lấy cổ áo của Phó Nhược Hằng, hét vào mặt hắn.

“Phó Nhược Hằng, anh lấy tư cách gì mà Trình Ý trước khi chết vẫn không quên được anh?”

Tại sao đến ngay cả lúc cô chết, cô vẫn chỉ nghĩ đến Phó Nhược Hằng?

Vậy trong tim cô, cậu được tính là cái gì đây?

Ánh mắt cậu giận dữ, nhưng lại không thể ngăn được những giọt nước mắt đang rơi.

“Dựa vào cái gì một người chỉ biết làm tổn thương cô ấy như anh, cô ấy lại nhớ mãi. Còn tôi đối tốt với cô ấy như vậy, cô lại không một chút nào nhớ đến tôi?”

Lúc này lòng Phó Nhược Hằng như đã chết, để mặc cho Tống Tri Hành đánh mắng.

Trong lòng cậu ấm ức đến bật khóc, cả đời chắc có lẽ cũng chưa từng khóc thảm thiết như vậy.

Có lẽ thật sự giống như những gì mà người ta vẫn thường nói. Phụ nữ thường sẽ không quên được một là mối tình đầu, hai chính là người đàn ông khiến cho cô ấy đau khổ.

Mà vừa hay Phó Nhược Hằng có cả hai.

Hắn có được trái tim cô, có được cả thể xác của cô lại cố được cả sự nhung nhớ không thể quên của cô.

Vậy thì công bằng dành cho anh ở đâu? Vì lẽ gì ông trời lại ưu ái cho hắn ta như vậy?

Hắn có thể có rất nhiều người phụ nữ để lựa chọn ngoài kia. Hắn cũng không biết trân trọng cô nhất, hắn luôn chỉ biết chà đạp và làm tổn thương cô. Vậy mà hắn lại trở thành cả cuộc đời của cô.

Cố Thành nhìn thấy con trai kích động như vậy, ông liền tiến lên ngăn cản.

“Con bình tĩnh lại đi Tri Hành. Trình Ý, con bé không phải là không nhớ đến con. Trước lúc chết con bé cũng đã để lại lời nhắn mong muốn con được sống hạnh phúc.”

Cố Thành giao cho Tống Tri Hành một đoạn băng ghi âm, thường là khi bệnh nhân hấp hối thì sẽ ghi âm lại để đưa cho người nhà làm kỷ vật.

Giọng nói cô khàn đặc, yếu ớt, cố gắng lắm mới có thể nghe thấy được tròn câu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận