Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Ẩn là một nửa trái tim của Cố Thâm
Mỗi mùng một đầu tháng, hai anh em sẽ trộm tráo đổi thân phận, Cố Ẩn để Cố Thâm đến trường học thay mình. Đó cũng là lần đầu tiên bé nhìn thấy học sinh, giáo viên và lớp học.
Bé cười tươi nói với Cố Ẩn: Em rất vui vẻ.
Cố Ẩn xoa xoa đầu bé, cũng cười nói: Sau này em sẽ được vui vẻ hơn nữa.
Cố Ẩn là thiếu niên ánh trăng, dịu dàng lương thiện, nhân duyên tốt, tình tình lãnh đạm nhưng cũng mạnh mẽ. Cố Thâm ngược lại, tính cách bé mềm yếu, chỉ muốn lấy lòng người khác.
Mỗi khi bé đến trường học sẽ phải bắt chước Cố Ẩn từ thái độ, phương thức, đến hành động. Cố Ẩn thích sạch sẽ, bé cũng làm bộ thích sạch sẽ. Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Cố Ẩn cố định, bé cũng học theo anh trai. Cách giải bài tập của Cố Ẩn, bé cũng bắt chước lối suy nghĩ đó. Chữ của Cố Ẩn khó coi, bé cũng học viết xấu.
Bọn họ thông minh lừa gạt được hết ánh mắt của mọi người.
Cố Thâm dần dần trở thành cái bóng của anh trai.
Mỗi khi Cố Thâm rảnh rỗi, bé sẽ ra ngoài, chạy quanh Xuân Thành một vòng, thu thập rác rưởi bán lấy tiền, cho anh trai mua cặp sách và tài liệu học tập mới. Cuối tuần, Cố Ẩn sẽ đến tiệm trà sữa làm thêm, kiếm tiền mua đồ dùng học tập mới cho em trai.
Cố Ẩn thương bé, đau lòng cho bé, vì vậy cậu muốn em trai đổi giường ngủ.
“Đi lên đi.”
Anh trai không ngủ quen chiếc giường của bé, còn bé đã quen với những thứ thuộc về mình, vì thế bé lắc đầu: “Anh cứ ngủ đi. Anh ngủ giường em sẽ không thoải mái đâu.”
Cố Ẩn nắm cổ tay bé kéo đến mép giường: “Em từ chối anh mới không thoải mái.”
Ánh mắt Cố Ẩn kiên định như vậy, không ai có thể lay động ý nghĩ của cậu. Bé đành phải lẽo lên chiếc giường mềm của anh trai nằm.
Ánh trăng rọi vào từ cửa sổ, bị tấm lưới sắt trên cửa sổ chia năm xẻ bảy. Ngoài kia ngọn cỏ khẽ lay động, tiếng côn trùng rả rích, gió rón rén lùa qua bức tường thấp, mát mẻ, trong lành, khiến người không dám chạm vào, sợ sẽ làm bẩn nó.
Cố Ẩn sắp chìm vào mộng đẹp, đột nhiên nghe thấy giọng nói của em trai.
“Anh. Em muốn nắm tay anh.”
Cố Ẩn mở mắt ra.
Cố Thâm đang nằm nghiêng người về phía cậu, ngoan ngoãn nhìn cậu, tay phải vươn ra, đứa bé đáng yêu trắng nõn khiến người ta thương tiếc.
Cố Ẩn vươn tay, nắm lấy tay bé, thật chặt.
Đôi anh em song sinh giống hệt nhau, lẳng lặng cảm nhận nhiệt độ lẫn nhau trong bóng tối.
Cố Thâm cũng cười.
“Anh ơi, anh thật ấm áp.”
Bé ỷ lại vào Cố Ẩn, người anh trai vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng của mình. Ở bên anh trai, bé có thể biến thành rất nhỏ rất nhỏ. Nhỏ đến mức không cần quan tâm ánh mắt độc ác và khinh thường của những người khác.
Bé có anh trai.
Đã đủ ấm áp.

Bọn họ cứ lặng lẽ sống như vậy đã mười ba năm, Cố Ẩn lại yêu đương với Mạt Hà.
Cố Thâm buồn bực. Sao anh trai có thể giấu bé, yêu đương với người con gái khác? Yêu đương có cái gì tốt? Con gái có cái gì tốt?! Dung mạo có đẹp bằng bé không?! Có tốt với Cố Ẩn như bé không?! Người con gái đó có chịu giúp Cố Ẩn giặt đống quần áo bẩn không?!
Vì thế, trong một lần hai người trao đổi thân phận, Cố Thâm đồng ý giúp một nữ sinh học bổ túc, ra vẻ mờ ám với nữ sinh đó, mặc kệ những lời giáo dục của Mạt Hà, đối xử lạnh nhạt với cô ấy. Cố Thâm thoải mái nhìn Mạt Hà ghen tuông, khó chịu, đau lòng.
Kết quả, đương nhiên là bé bị Cố Ẩn phê bình quở trách. Cố Ẩn giải thích với Mạt Hà về tình huống của hai anh em họ, cho nên bé đành ngừng trò đùa dai của mình lại.
Mối quan hệ hai người từ đây biến thành ba người.
Cố Thâm khó chịu vì Cố Ẩn thay lòng đổi dạ, cũng bắt đầu nghi ngờ:
Yêu đương.
Thật sự có ma lực khiến người ta xem nhẹ mọi thứ sao?

Nhà họ Minh nghèo kiết hủ lậu đang cần một khoản tiền lớn, liền nhận lấy sính lễ mười vạn của chàng trai Cố Lôi 25 tuổi cùng thôn. Minh Nguyệt mười sáu tuổi bị gả bán vào nhà họ Cố, 17 tuổi sinh hạ đôi anh em cùng trứng Cố Ẩn và Cố Thâm.
Sính lễ kia đã lấy hết mọi tích lũy của Cố Lôi. Mới đầu, hai người cũng nồng thắm, yêu thương nhau, sau đó, ánh trăng sáng biến thành hạt cơm trắng bên mép. Cuộc sống củi gạo mắm muối, nơi nào mà chẳng cần dùng tiền, Cố Lôi liền oán giận vợ con mình là quỷ hút máu. Nhưng bọn họ đã kết hôn, đã thành người một nhà, bất mãn của ông ta hóa thành những lời sai sử, thái độ vênh váo, ông đây là nhất.
Đêm tân hôn, Minh Nguyệt không muốn động phòng, Cố Lôi tàn nhẫn cho bà mười mấy cái tát, còn dùng chân đá mạnh vào bụng bà. Minh Bạch đau đớn, cuộn người lại như con tằm, che bụng mắng ông ta, bà càng mắng, Cố Lôi đánh càng tàn nhẫn. Cuối cùng, gương mặt Minh Bạch sưng đỏ, nước mắt nước mũi giàn giụa, khoang miệng toàn là máu, trong mũi cũng có máu, nước bọt phun ra cũng là máu, nằm liệt trên mặt đất, bị Cố Lôi xé quần lót cưỡng hiếp.
Thời gian như thoi đưa.
Minh Nguyệt đã ở lại nơi này mười mấy năm. Nỗi sợ hãi, là nguồn gốc cho sự yếu ớt của con người. Sợ người lạ, càng sợ chết, cho nên Minh Nguyệt đành nhẫn nhục ở bên Cố Lôi thô tục, miệng toàn nói lời ghê tởm, tay toàn máu.
Dung mạo mỹ lệ, tuổi trẻ tươi đẹp nhất đã bị cuộc sống củi gạo mắm muối tương dầu vùi dập. Ở bên Cố Lôi, Minh Nguyệt phải chịu nhiều đau khổ, bà từng bị ngã gãy chân, ngủ trong căn phòng rách nát, thiếu nợ bọn cho vay nặng lãi, cũng từng chật vật bị người khác dùng chổi đuổi ra khỏi nhà. Mười mấy năm, gia đình họ vẫn nghèo rớt mùng tơi như cũ, người đàn ông trong nhà không có trí tiến thủ, còn động chút là hạ cẳng tay thượng cẳng chân. Còn có một đồ vô dụng Cố Thâm ăn không ngồi rồi. Ngoại trừ Cố Ẩn có chút tiền đồ, nhà này còn rách nát hơn cả cái bãi rác.
Vất vả lắm mới tiết kiệm được chút tiền lại bị Cố Lôi trộm hết đem đi đánh bài, còn thua sạch. Cả cái khu mà nhà bọn họ sống, chưa có ai không từng cho ông ta mượn tiền, ông ta lại chưa từng mang một đồng một hào nào về nuôi gia đình. Đi làm ba ngày thì ba ngày “phơi võng” nửa ngày ”đánh cá” (1), thế mà ông ta vẫn còn nói năng hùng hồn đấy lý lẽ là ăn uống cả nhà đều dựa vào ông ta.
(1): Ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới: Nghĩa là không nghiêm túc sẽ không không làm nên chuyện lớn, không nỗ lực sẽ không thể nhận thấy chí hướng của mình
Cố Lôi đối xử với vợ càng khắc nghiệt chanh chua.
Minh Nguyệt còn nhớ, mùa đông lúc bà đang ở cữ cũng vẫn phải giặt quần áo, giặt nhiều đến nỗi tay nứt toác ra, đau đến không chịu nổi nữa mới mua một đôi găng tay, vậy mà lại bị Cố Lôi mắng là không hiểu chuyện, không biết tiết kiệm. Ông ta uống rượu say, tâm trạng không tốt sẽ túm tóc Minh Nguyệt, đập đầu bà vào tường, mắng bà, đá vào đầu gối của bà, ép Minh Nguyệt đang giữa thời tiết mùa đông lạnh âm mười mấy độ, cảm mạo phát sốt cũng phải quỳ xuống mặt đất “nghiêm túc xin lỗi” ông ta!
Cái gia đình lạnh lùng tràn đầy bạo lực này, máu của mẹ con bọn họ đều để tầm bổ cho ông ta.
Tại cái địa phương xa xôi này, một người khi kết hôn, đó chính là cả đời bị trói buộc. Cho dù mỗi ngày đều khổ sở, cho dù bị Cố Lôi đánh đến nửa sống nửa chết, cho dù cuộc sống vất vả đến mức nào, Minh Nguyệt cũng chỉ dám cắn môi, nghĩ tới chuyện khổ tận cam lai. (2)
(2): Khổ tận cam lai: Hết khổ rồi sướng, giai đoạn khó khăn đã đi qua
Nhưng tương lai “cam lai” còn chưa tới, bất hạnh cứ lũ lượt kéo nhau về.
Minh Nguyệt thật sự không chịu nổi nữa.

Học kỳ 1 lớp 9, Cố Ẩn ở trường học tiết tự học buổi tối, Minh Nguyệt đánh nhau với Cố Lôi một trận. Nói đúng hơn là Cố Lôi đơn phương hành hung Minh Nguyệt. Bởi vì khi Minh Nguyệt rửa chân cho ông ta, lần đầu tiên bà có dũng khí mở miệng măng ông ta là đồ súc sinh.
Đây chẳng phải là dấu hiệu Minh Nguyệt đã ngoại tình sao?
Cố Lôi tức giận, đá văng chậu nước, nắm lấy tóc Minh Nguyệt, kéo vào trong phòng. Minh Nguyệt hét chói tai, cào lên tay ông ta mấy đường. Da đầu Minh Nguyệt sắp bị Cố Lôi kéo rách ra rồi, tiếng thét thất thanh xen lẫn với tiếng khóc tiếng la. Cố Lôi nhặt một cái gậy lên, nhằm vào sống lưng của Minh Nguyệt, dùng sức đập xuống. Minh Nguyệt cảm tưởng như xương cốt đều bị một gậy này của ông ta đánh cho gãy nát, cả người mềm nhũn, ngã trên mặt đất.
Cố Lôi lại bắt đầu giáng cho bà mấy cái tát liên tục, Minh Nguyệt nói một chữ, ông ta tát một lần. Ánh mắt tràn đầy sát khi hỏi Minh Nguyệt:
“Có còn dám nói nữa không?! Súc sinh, còn nói nữa đúng không?! Súc… Còn nói đúng không! Còn nói này! Mày con mẹ nó dám nói lần nữa xem!”
Cố Lôi đá mạnh lên cẳng chân của Minh Nguyệt, vừa mắng bà là đồ đê tiện, dâm đãng vừa điên cuồng đá vào vai bà.
Cố Thâm bừng tỉnh bởi tiếng khóc la của mẹ. Khi bé ra ngoài, Minh Nguyệt đã bị đánh đến chẳng còn sức mà khóc, mà Cố Lôi vẫn đang không ngừng đánh bà.
Bé vội nắm lấy cổ tay Cố Lôi, vẻ mặt khiếp đảm nhìn ông ta.
“Ba… Đừng đánh.”
Lửa giận của Cố Lôi đang cao ngập trời, làm sao nghe lọt câu này: “Cút đi cho ông đây! Không cút tao đánh cả mày!”
Cố Thâm nhìn Minh Nguyệt nằm trên mặt đất, thấy bà sắp bị đánh chết. Trên mặt bà toàn là máu, tóc nhiễm máu dính bết lại, kinh khủng như quỷ.
Da đầu bé run lên từng đợt, vẫn cúi đầu nhỏ giọng khuyên Cố Lôi: “Ba… Dừng lại đi.”
Cố Lôi đột nhiên nắm chặt tóc bé, đập đầu bé vào tường. Lại lôi về, lại đập vào tường. Lặp lại vô số lần.
“Một đám dám làm phản phải không?! Ông đây bảo mày cút mà mày không cút! Được! Hôm nay ông đây đánh chết mày! Mày con mẹ nó là đồ ký sinh trùng vô dụng!”
Cơ thể gầy yếu của Cố Thâm ngã quỵ bên tường, trên trán toàn là những bông hoa máu uốn lượn. Máu nóng chảy qua lông mày, mí mắt, uốn lượn theo đường nét trên gương mặt, nhỏ giọt xuống mặt đất. Vẻ mặt bé đau khổ vỡ vụn.
Đầu choáng quá. Bé vươn tay ôm lấy đầu, nước mắt sinh lý không không chế được, chảy xuống hòa lẫn với máu nóng. Bé không đánh lại Cố Lôi, chỉ có thể không ngừng xin tha. Từng tiếng cầu xin hèn mọn bị những cú đánh trời giáng trên thân thể nhỏ bé bao phủ.
Thật đau.
Cuối cùng, đôi mắt bé hồng rực, nước mắt chảy dài, ngồi dưới đất, sắc mặt tái nhợt tự lấy giấy ấn lên vết thương đang không ngừng đổ máu.
Cố Thâm nhẹ nhàng nghiêng đầu, cẩn thận đề phòng Cố Lôi đã đánh mệt đang ngồi thở hổn hển uống trà, bé lại nhìn sang Minh Nguyệt chỉ còn thở thoi thóp.
Cái gia đình thối nát này, những người ở đây thật đáng ghê tởm. Nơi này chính là địa ngục tuyệt vọng, là vũng bùn khiến người ta hít thở không thông.
Trà hết một ly lại rót một ly.
Máu của bé cứ nhỏ xuống từng giọt từng giọt..

Bình luận (0)

Để lại bình luận