Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dùng xong cơm tối, lúc này Đường Miên mới cởi giá y nặng trịch xuống, trong phòng bên đã chuẩn bị sẵn một bồn tắm nước nóng, rải trên mặt nước là đủ loại cánh hoa. Vì để ngày thành thân hôm nay đều hoàn mỹ, ma ma trong cung ngày nào cũng cho Đường Miên tắm bằng nước cánh hoa, mỗi một nơi trên cơ thể đều được quét một lớp dầu thơm, làn da vốn trắng mịn lại càng hắt lên một màu sáng lộng lẫy, giống như quả trứng non được luộc lên ảnh màu bóng loáng.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ cơ thể, Đường Miên lại bôi một lớp dầu thơm lên người, tiếp đó mới mặc lại quần áo ngủ. Sau khi mặc xong lớp vải mỏng dính lên người, Đường Miên soi mình trong gương, cuối cùng buộc chặt quần áo ngủ của mình, chui vào trong chăn.
Sắp sửa tới giờ hợi, bên ngoài cửa phòng truyền đến một âm thanh ồn ào, bước chân của Tả Triều Chi đã có chút luống cuống.
Ở nơi cửa ải lạnh lẽo, các tướng sĩ đều đã quen với việc dùng J rượu mạnh để sưởi ấm cơ thể, tửu lượng của ai cũng đều rất mạnh, cho dù là Tả Triều Chi cũng bị uống đến có chút choáng váng.
Đường Miên nghe được tiếng động lại bật dậy từ trên giường, đi qua đỡ Tả Triều Chi. Trên người của Tả Triều Chi nồng nặc mùi rượu, Đường Miên sai người nấu canh giải rượu đặt trên bàn án văn cạnh giường, tiếp đó chật vật đỡ lấy Tả Triều Chi để hắn ngồi ở một bên giường.
Đường Miên nhẹ nhàng hỏi: “Sao lại uống nhiều như vậy?”
Tả Triều Chi vẫn còn tỉnh táo, chỉ là động tác có chút lỗ mãng hơn so với bình thường.
“Vì vui, vô cùng vui.” Ngày thành thân ở kiếp trước, bầu không khí giữa hai người lạnh như băng giá, so với việc nói đó là ngày thành thân, còn chẳng bằng nói rằng cả hai đang tham gia một buổi tang lễ sướt mướt đến đỏ hoe đôi mắt.
Khách khứa tới tham dự lễ thành thân nhìn thấy sắc mặt hắn không được tốt, tự mình cúi đầu uống rượu giải sầu, ai cũng đều đúng giờ mà giải tán, vội vàng chữa thời gian cho hắn mau chóng nghỉ ngơi.
Trong lòng Đường Miên cảm thấy có chút chua xót, cầm lấy khăn lau mặt cho hắn. Tả Triều Chi ngửa đầu uống một ngụm canh giải rượu, Đường Miên thì giúp hắn xoa huyệt thái dương, chậm rãi làm tan tác dụng của rượu.
“Đi tắm trước nhé?” Đường Miên nới lỏng vạt áo của hắn, cởi đi lớp áo choàng trên người, phía bên trong lộ ra một bộ y phục màu đỏ hoan hỉ. Tả Triều Chi được Đường Miên dìu vào trong phòng bên cạnh lại lẩm bẩm một tiếng: “Không cần hầu hạ, tự ta dội một cái là được rồi.”
Tả Triều Chi không muốn lãng phí nhiều thời gian vào chuyện tắm táp vào đêm động phòng hoa chúc, dĩ nhiên… Nếu hắn không phải trong trạng thái người đầy mùi rượu như này thì hắn cũng không ngại chuyện mình và tân nương cùng nhau tắm.
“Chàng được không đó?” Đường Miên có chút lo lắng nhìn Tả Triều Chi.
Chỉ e là người bên đây thật sự đã có hơi say rồi, nghe được lời này lại lập tức vừa thấy tức vừa thấy buồn cười: “Về giường nằm cho tốt đi, đợi chút nữa ta sẽ cho nàng biết ta có được hay không.”
Đường Miên nhịn không được đẩy vai Tả Triều Chi một cái, tức tối phun một câu: “Nhanh đi tắm đi, cái đồ ma men nhà chàng!”
Tả Triều Chi hành quân đã nhiều năm, chuyện tắm rửa đều thực hiện rất nhanh chóng, chỉ chốc lát sau hắn đã để trần nửa người, chỉ mặc mỗi cái quần mà hùng hổ đi về phía giường tân hôn.
Đường Miên nằm nghiêng người, chăn gấm được kéo che qua cằm chỉ chừa lại một khuôn mặt nhỏ nhắn bằng lòng bàn tay. Tả Triều Chi nhìn qua, chỉ cảm thấy trái tim đều sắp tan chảy rồi.
Trên người của hắn còn vương vãi một vài giọt nước, lúc xốc chăn gấm lên ngay lập tức hô hấp có hơi ngừng lại. Áo ngực mà Đường Miên mặc là kiểu áo ngực độc đáo có diện tích che chắn rất nhỏ, nửa phần trên có thể miễn cưỡng che lại đỉnh đồi trước ngực, nửa bên dưới lại để lộ ra đầu nhũ duyên dáng, trên áo ngực còn khoét một lỗ nhỏ như giọt nước mưa để cảnh sắc bên trong càng kéo trí tưởng tượng của người ta bay cao.
Tả Triều Chi khế thở ra một hơi nặng nề, sau khi hoàn toàn xốc chăn gấm lên xong, khuôn mặt tuấn tú của hắn càng lộ rõ một màu đỏ bừng, đôi mắt biến sắc trông vô cùng tĩnh mịch và sâu thẳm.
Phía dưới của Đường Miên mặc một chiếc quần lót lộ hẳn bắp đùi, vùng chính diện được khoét một cái khe nhỏ. Tả Triều Chi nuốt một ngụm nước bọt, dùng đầu ngón tay móc lên. Đúng như trong tưởng tượng của hắn, cái quần lót rõ ràng đã được khoét phần háng, hắn móc lên như thế khiến lớp vải mỏng bị kẹt lại ở giữa vùng thịt nộn mềm mại phía trên, mô tả ra vòng cung vô cùng tình thú.
“A Triều…” Đường Miên dịu dàng gọi tên, điều này khiến cả người Tả Triều Chi giật bắn một đợt. “Phu quân..” Một đôi mắt như biết nói cứ thế mà nhìn chằm chằm Tả Triều Chi không thôi.
Tả Triều Chi không thể nào nhẫn nại được nữa, hắn vươn người lên đặt Đường Miên ở dưới thân: “A Cẩm, A Cẩm tốt, Đường Đường… Nương tử của ta.”
Hắn hôn lên trán, gò má rồi cuối cùng là đóng đô trên đôi môi của nàng. Hai người mỗi chạm môi, cuồng loạn quấn quýt dây dưa, Tả Triều Chi điên cuồng mút lấy môi Đường Miên, bàn tay to lớn dùng sức nhào nặn nơi đỉnh đồi cách một lớp vải mỏng của nàng, tay còn lại thì cởi quần lót xuống, côn thịt bên trong đã dựng thẳng đứng, liên tục cọ xát ở miệng huyệt.
Cự vật rất dễ dàng cạy lớp vải đã được khoét lỗ kia ra, không ngừng ma sát lên miệng huyệt ướt át. Vào lúc đầu dương vật đã tách mở khe động nhỏ hẹp kia ra, từng chút một mà nhẹ nhàng thọc vào rút ra.
“A ưm!” Nếu như lúc này Đường Miên có thể mặc sức phát ra âm thanh, vậy nhất định sẽ là từng đợt rên rỉ mê man, hiện tại thì âm thanh của nàng bị đè nén, bởi môi lưỡi đang bị Tả Triều Chi mút lấy cả rồi.
Trải qua một màn hôn sâu, Đường Miên như sắp bị nụ hôn của mình làm ngạt thở mất rồi, cự vật căng cứng kia cho tới lúc này mới đâm vào trong cơ thể của nàng.
“Ha..a.” Đường Miên ngửa đầu, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “A Triều, A Triều ưm…” Nàng gào khóc, vểnh cánh mũi có chút phiếm đỏ, đôi mắt quyến rũ cũng thoáng long lanh ảnh nước.
“Đường Đường cắn chặt quá, khiến ta thật sướng… Hmm…” Côn thịt chen chúc vào lớp thịt nộm dày đặc, hung hăng đâm vào nơi sâu nhất là hoa tâm. Bên trong đã tiết đủ dâm thủy bôi trơn, men theo cử động của hắn mà phát ra tiếng ọp ẹp liên hồi.
“A… Bên đó ưm… Sướng quá… Đường Miên ưm a, nơi mẫn cảm liên tục bị cọ xát khiến khoái cảm chiếm lĩnh cả tâm hồn từng chút một, vòng eo và cặp ngực nâng cao lên rơi vào tầm mắt Tả Triều Chi. Đây quả thật là phong cảnh tuyệt đẹp, hai quả đồi trắng muốt như có như không bị lớp vải mỏng che chắn, Tả Triều Chi nhẹ nhàng móc lớp vải lên làm lộ ra hai đầu nhũ bên dưới, sau đó cúi đầu liếm mút.
“A… A…” Cảm giác ngứa ngáy lập tức kéo tới, Đường Miên vốn là muốn né tránh sự xâm lấn của Tả Triều Chi, không ngờ động tác này lại khiến đầu nhũ càng đưa sâu vào khoang miệng của Tả Triều Chi, đầu lưỡi hắn vô cùng linh hoạt cứ nhanh nhảu vân về lấy đầu nhũ, cảm giác tê dại truyền thẳng tới não bộ.
Nơi mẫn cảm nhất và hoa huyệt đều bị xâm chiếm cùng một lúc, mười đầu ngón tay của Đường Miên bị Tả Triều Chi gắt gao kiểm soát. Hắn giơ một chân của nàng lên, ra sức đâm vào rút ra ở ngay vị trí chính giữa hai chân, côn thịt ở bên trông nhục bích rất dễ dàng luật động, mỗi một tấc thịt bên trong đều được côn thịt gắt gao yêu thương cọ xát một phen.
Khoái cảm dạt dào tích tụ, Đường Miên men theo động tác của Tả Triều Chi mà ưỡn thẳng lưng phối hợp, mãi tới lúc khoái cảm đạt tới cao trào, đầu óc nàng là một mảng trống rỗng, chỉ còn sót lại cơn sung sướng ngập tràn, như thế hồn sắp lìa khỏi xác.
“Ha..a…a…” Nàng rên một tiếng thật dài, cơn cao trào kéo tới khiến nhục bích bắt đầu co thắt liên tục, một lượng lớn dâm thủy được tiết ra dính vào quy đầu của cự vật khổng lồ, thậm chí có một ít còn ngấm vào trong lỗ chuông ở đỉnh quy đầu.
Tả Triều Chi thả lỏng khoang miệng rên lên một tiếng trầm đục, gác một chân của Đường Miên lên vai mình bày ra một tư thế quỷ mà hung hăng đâm rút, mỗi một cú nhấp là càng thêm tàn bạo.
Ánh mắt của hắn dán chặt về phía hai người đang giao thoa, quần lót của Đường Miên đã bị dâm thủy làm ướt dầm dề, có thể nhìn xuyên qua lớp vải quần mà thấy được cảnh tượng màu nước và màu da thịt đang giao thoa vô cùng dâm mỹ, gân xanh xung quanh côn thịt không ngừng giã vào bên trong khiến cái động thịt nhỏ bé kia đều bị đâm ra thành hình dáng của hắn.
Đâm rút chừng trăm cái nữa, quy đầu của Tả Triều Chi gần như đã đâm mở cổ tử cung của Đường Miên giải phóng một lượng lớn bạch trọc, tất cả đều như rót đầy vào trong cổ tử cung.
“Đường Đường, sinh cho ta một đứa bé.” Tả Triều Chi lẫm bầm bên tai của nàng.
“Ha a… Bắn vào trong, ta muốn sinh bảo bảo cho phu quân.. Ưm…” Đường Miên đã bị thao đến bủn rủn tay chân, miệng không ngừng rên rỉ.
“Được, bắn hết cho Đường Đường, bắn đến tràn ngập bụng nhỏ của Đường Đường!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận