Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bởi vì cậu không tin tưởng tôi. Cậu biết rõ tôi mong đợi con của chúng ta ra đời, mong đợi đứa con và kết cục của chúng ta như thế, nhưng cậu vẫn làm như vậy.”
Mộc Trạch Tê nhớ tới lúc cuối cùng chia tay với Nghiêm Kỷ, anh nói đứa con là kết tinh tình yêu của hai người, vẻ phấn khởi vì anh được làm bố.
Nước mắt rơi lã chã, Mộc Trạch Tê nghẹn ngào cầu hòa: “Nghiêm Kỷ… chúng ta đừng dây dưa tình cảm nữa được không… phức tạp quá.”
“Được.” Nghiêm Kỷ thẳng thắn đồng ý: “Chúng ta thật sự đã khiến sự việc trở nên quá rắc rối.”
Mộc Trạch Tê mới vừa vui mừng vì câu trước, nhưng câu sau của Nghiêm Kỷ lại khiến cô rùng mình.
“Cho cậu tình cảm cậu không cần, gút mắc tình cảm khiến chúng ta gặp quá nhiều phiền phức. Vậy được thôi, không cần tình cảm, cậu chỉ cần dạng chân ra cho tôi làm mọi lúc là được rồi.”
Mộc Trạch Tê nhìn mặt của Nghiêm Kỷ, có vẻ là nghiêm túc! Cô cuống quýt giải thích: “Không phải! Tớ không phải có ý này!”
Nghiêm Kỷ thờ ơ mặc kệ, bàn tay to tự do du ngoạn trên da thịt trắng mịn, lẩm bẩm: “Chúng ta đều có lo lắng riêng của mỗi người, không sai.”
“Kể từ lúc tôi ra khỏi núi trong đầu đều là cậu và đứa trẻ, nhưng thứ nhận được lại là điều tôi sợ nhất vì thế không ngừng thỏa hiệp. Cậu biết tin đó kinh khủng biết bao không?”
“Tôi vì cầu xin ông nội sử dụng quyền lực của mình để tìm cậu mà đã phải ăn ba roi, gãy bốn chiếc xương sườn. Rốt cuộc cậu có biết tôi đã phải cầu xin bao nhiêu người, chạy bao nhiêu nơi để tìm vị trí lớn khái của cậu không? Tất cả chỉ là vì đi tìm vợ và con mình! ”
Thì ra vết thương ở lưng là vì vậy… Mộc Trạch Tê hai mắt đẫm lệ quan tâm hỏi: “Vậy… bây giờ cậu còn đau không?”
Đôi mắt hẹp dài của Nghiêm Kỷ khẽ nheo lại, anh im lặng trong vài giây, sau khi cảnh báo bản thân, anh nghẹn ngào nhìn Mộc Trạch Tê: “Không bằng đau đớn trong tim. Sau đó bệnh viện thông báo cho tôi là cậu và tôi không có con, mối ràng buộc duy nhất của chúng ta không còn nữ, rồi cậu sẽ sớm quên tôi, giống như tôi thực sự mất đi một đứa con. ”
“Cũng may hôm qua nhờ trực giác lạ lùng, tôi kiên quyết đi theo đoàn người gửi ngô đến khu quân đội, cuối cùng mới tìm được cậu. Nếu muộn một ngày nữa, đơn xin kết hôn của cậu và Vương Đại Bằng được duyệt thành hôn nhân quân sự, đến lúc đó tôi lấy tư cách gì để giành lại cậu?”
Nói đến đây, Nghiêm Kỷ bắt đầu kích động, mỉa mai nói: “Kết quả của việc thương hoa tiếc ngọc chính là mất cậu mãi mãi. Giao kèo của chúng ta đã kết thúc.”
Không đợi Mộc Trạch Tê kịp nói, Nghiêm Kỷ lại vặn tần số cao hơn, cảm giác sung sướng tê dại do rung động dữ dội mang lại ngay lập tức xâm chiếm cơ thể và tâm trí Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê ư a rên rỉ.
Nghiêm Kỷ xé bỏ lớp băng dính, lộ ra cửa huyệt sưng đỏ bị tàn phá đêm qua, giờ đang bị đồ chơi tình dục ma sát tra tấn, hoa huyệt ướt át chảy nước, nhìn vô cùng dâm đãng.
Ngón tay thon dài lại mơn trớn trong đùi cô, nghịch ngợm hoa huyệt mềm mại, ánh mắt u ám: “Đã như vậy thì tôi không cần phải nương theo ý cậu, sau này tôi sẽ làm theo ý của mình, muốn chơi cậu thế nào thì chơi thế đấy.”
Mộc Trạch Tê kinh hãi, thân thể vặn vẹo co rúm lại, sợ hãi nhìn Nghiêm Kỷ của hiện tại. Không có sự cuồng loạn, không có cảm xúc, dường như không có gì có thể ngăn cản anh.
Nhìn con người anh bây giờ Mộc Trạch Tê cảm thấy vừa lạ vừa quen …
Nghiêm Kỷ cởi đồ của mình ra, thả cự vật khổng lồ hung dữ với dục vọng không được thỏa mãn ra, lần nữa đẩy vào giữa hai đùi sưng đỏ rồi cắm thẳng vào huyệt nhỏ.
Huyệt nhỏ trống rỗng đột nhiên được lấp đầy, Mộc Trạch Tê bỗng dưng bị kích thích, lại sợ hãi khoái cảm lên đỉnh.
Cái miệng nhỏ ư ư a a muốn giải thích với Nghiêm Kỷ, nhưng lại bị anh cố ý xuyên qua, cắm đến tan nát, không thể nói thành câu.
Đêm qua nghe cô nói suốt đêm, cũng khóc suốt đêm, Nghiêm Kỷ vẫn mặc kệ, anh chỉ muốn kiểm soát Mộc Trạch Tê và giữ cô bên mình cho đến khi mọi việc được giải quyết ổn thỏa.
Thắt lưng mạnh mẽ cùng những cú thúc điên cuồng, cơ bắp căng cứng đâm vào thân thể mỏng manh đang bị trói của cô.
“Ư … ư ~~! A ~~ Đừng! Tớ không chịu được nữa!” Mộc Trạch Tê rên rỉ gào thét, cả người không thể động đậy, chỉ có thể lắc đầu từ chối.
Nghiêm Kỷ được mút chặt một cách sảng khoái, thở ra đầy mãn nguyện, càng dùng lực đâm vào: “Đừng ư? Nhưng cái thứ cứ mút lấy tôi không buông ngay từ lúc mới đưa vào là cái gì đây hả?”
Hoa huyệt bị đâm chọc gần một đêm, lại bị đồ chơi tình dục trêu chọc khiêu khích khá lâu nên rất nhạy cảm. Côn thịt thô ráp đi vào đảo vài lần liền bị bên trong quấn chặt lấy, dâm thủy chảy ra ào ạt.
Nghiêm Kỷ dùng một tay bóp đầu vú, cúi người xuống đầu vú còn lại được quấn bởi dây ruy băng đỏ, vừa cắn vừa liếm qua dây ruy băng lụa, đầu lưỡi ướt át của người đàn ông làm ướt dải lụa khiến nó trở nên mỏng hơn.
Cơ thể cường tráng của người đàn ông đè lên cơ thể mỏng manh của người phụ nữ, miệng ngậm chặt bầu vú đang đong đưa bởi những cú dập điên cuồng, cảnh tượng vô cùng gợi tình và dâm dục.
Mộc Trạch Tê bị côn thịt đâm chọc, khoái cảm mãnh liệt như điện giật truyền ra từng cơn không ngừng. Đầu lưỡi ướt át trên ngực như gãi không đúng chỗ ngứa, trêu chọc hoa huyệt đang ướt nhẹp như đang đắm mình trong dòng suối nước nóng.
Lúc mạnh lúc nhẹ khiến Mộc Trạch Tê lúc thì bồng bềnh như mây, lúc thì như đắm chìm dưới suối. Một lúc sau, cơ thể cô run bần bật, bên dưới phun ra một dòng dâm thủy.
“Ồ? Ra nữa à.”
Sống lưng Nghiêm Kỷ run lên, cũng không nhẫn nhịn được nữa, bèn tăng tốc độ nhanh và mạnh hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận