Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điều Khương Ly lo lắng nhất chính là toàn bộ dân làng NPC bị biến thành cương thi. Hiện tại tuy phải vừa chém vừa giết, thậm chí thiêu cả cương thi, nhưng cũng không hoàn toàn tuyệt vọng. Điều đáng sợ nhất là những con người giấy, một khi chúng lại sử dụng kỹ năng gọi tên đáng sợ đó thì phải làm sao?
“Đừng hoảng, tôi vừa sang phòng bên cạnh xem, chú út đã giấu rất nhiều xăng. Người giấy thì cũng chỉ là giấy thôi, cứ đốt hết tất cả là xong.” Lam Lam nói rồi đứng dậy, tinh thần bất khuất mạnh mẽ nơi công sở cho cô sức mạnh. Cương thi có thể đốt thành than, bất kể những con quái vật giấy đó là người giấy người chơi hay gì cũng có thể đốt thành tro! Cuối cùng, cô ấy còn nói một câu tàn nhẫn.
“Không có gì là một mồi lửa không giải quyết được, nếu không được thì cứ thêm xăng vào.”
Khương Ly chỉ biết ngốc nghếch giơ ngón tay cái lên: “Ghê gớm… Vậy thì cứ thử xem sao.”
“Đến ——” Khúc An Nguyên đang ngồi trên ghế chú ý tới tư thế phòng thủ của Trịnh Liêm bên ngoài, bỗng đứng dậy!
Tuy rằng hai tai đều không nghe thấy gì, nhưng âm lượng giọng nói của hắn vẫn có thể kiểm soát được. Hắn hạ giọng, nắm chặt dao cầu trong tay, chỗ cánh tay trái bị cắn đứt, máu tươi thấm đẫm qua vài lớp băng gạc. Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt tuấn tú của Khúc An Nguyên trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, sải những bước dài không chút do dự đi ra ngoài.
Lam Lam nhìn bóng lưng thẳng tắp của hắn như đang tiến về phía chiến trường, bước vào màn đêm sương máu, trái tim nặng trĩu không khỏi rung động. Sau đó, cô ấy nghiêng đầu cười với Khương Ly bên cạnh, đôi mắt đỏ ngầu vì chém giết cuối cùng cũng dịu xuống.
“Đi thôi Khương Khương, liều mạng với trò chơi ma quỷ này!”
Thấy Lam Lam đuổi theo Khúc An Nguyên, Khương Ly vừa quay đầu lại thì thấy Cảnh Diêm im lặng đứng phía sau mình. Anh đưa tay sờ lên mặt cô, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đang rơi.
“Em không muốn khóc, thật ra em luôn nhát gan, ngay cả giao tiếp với người khác ngoài xã hội cũng không dám. Lần đầu tiên vào trò chơi này, em đã nghĩ mình chết chắc rồi, nhưng không ngờ lại sống đến bây giờ, quen biết bọn họ… Còn quen biết anh. Trước đây em nghĩ chết thì cứ chết thôi, nhưng bây giờ… Em muốn sống.”
Nói xong, cô liền mỉm cười. Khương Ly không biết tại sao mình lại bị trò chơi này chọn, nhưng đã đến rồi thì không thể để mặc cho một trò chơi thao túng sinh tử của mình. Cứ như Lam Lam nói, liều mạng thôi, liều mạng thoát khỏi vòng trò chơi này, liều mạng thoát khỏi tất cả những thứ ma quỷ này!
Trở lại cuộc sống tự do tự tại như cá mặn trước đây.
Cảnh Diêm đưa cho cô con dao găm bằng bạch ngọc đã được lau sạch.
“Tiểu Ly cũng không nhát gan đâu.”
Cô chưa từng nghe anh gọi mình như vậy, trong phút chốc, cả hai tai đều đỏ lên, nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướng. Nghe thấy tiếng động nhảy nhót của cương thi bên ngoài, cô nắm chặt con dao găm trong tay, chưa bao giờ kiên quyết như vậy.
Có kinh nghiệm từ trước, đợt đối phó với cương thì này, Khương Ly bớt đi phần sợ hãi mà thêm vào đó là sự tàn nhẫn. Nhìn thấy trong bóng tối, những con cương thi với thân thể cứng đờ, khuôn mặt mục nát vươn móng tay dài nhọn về phía mình, cô giơ tay chém xuống, chặt đứt cổ tay của chúng.
Không cảm thấy đau đớn, con cương thi gầm lên giận dữ, há miệng ra, máu đen phun ra từ giữa những chiếc răng cưa như lưỡi cưa và thịt nát xương trắng. Khương Ly nhanh nhẹn né tránh, hít một hơi thật sâu, cắm con dao găm vào cổ nó, dùng sức xoáy mạnh!
Rầm ~
Đầu con cương thi đột nhiên rơi xuống vũng máu trên phiến đá xanh, đôi mắt chảy máu đen vẫn chưa mất đi vẻ cuồng loạn đối với thức ăn.
Sau đó, bị Cảnh Diêm nhẹ nhàng đá như đá bóng, nó bay lên không trung rồi rơi thẳng xuống bãi đất trống bên ngoài sân, nơi chỉ còn lại xương cốt của những con cương thi đã bị thiêu cháy.
Tay phải cầm dao găm của Khương Ly đang run rẩy, nhưng không hề dừng lại mà tiếp tục chém về phía những con cương thi khác. Giống như lúc Đào Tuyết biến thành quỷ ở vòng trước, những con cương thi này thực sự phi thường, nhảy cao 3 mét, lao đến muốn ôm chặt cắn xé người, nếu không cẩn thận sẽ dễ dàng bị chúng tóm được.
“Mọi người xích lại gần nhau, lưng tựa lưng!”
Số lượng người của họ ít, càng phân tán càng nguy hiểm. Sau khi Trịnh Liêm hô lên, mọi người dần dần xích lại gần nhau, tạo thành một vòng tròn vừa phòng thủ vừa tấn công.
Sinh tử chỉ trong khoảnh khắc, điên cuồng, đẫm máu, chém giết —— bóng tối bao trùm tất cả, nhưng không thể che giấu vẻ mặt không sợ hãi trên mặt mỗi người.
Chân của Lam Lam bị móng vuốt của cương thi cào bị thương, nhưng càng đau đớn, cô càng vung dao phay mạnh hơn, vừa vung vừa hét: “Cố lên một chút nữa, lũ quỷ này không còn nhiều nữa, giết hết rồi thì đốt chúng thành tro!”
Khương Ly lau máu đen bắn lên mặt, hét lên còn tàn nhẫn hơn cô: “Rải tro cốt của chúng xuống hầm cầu!”
Còn rải xuống hầm cầu hay rãnh nước bẩn thì tùy tâm trạng của họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận