Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thái tử cảm thấy nghi hoặc nhặt chiếc trâm cài kia lên, lúc lấy lại tinh thần nhìn thử, không biết con bướm kia được khắc bằng kỹ thuật gì mà nhìn vô cùng nhẹ nhàng, giống như muốn bay lên.
Trên cánh bướm còn được đính một viên đá quý màu tím trong suốt, vừa nhìn liền biết không phải đồ của cung nhân đánh rơi.
“Ngũ muội muội, muội nhìn xem cái này là của ai đánh rơi?” Thái tử kinh ngạc đưa cây trâm cho Ngũ công chúa
nhìn thử.
Nữ tử trong Sướng Xuân Viên không nhiều lắm, chỉ có tổng cộng năm người.
Thái hậu đương nhiên sẽ không cài trang sức sặc sỡ thế này lên tóc.
Cây trâm cài đầu này cũng không phải của các công chúa, vậy thì chỉ có thể là của Ngưu thường tại.
Đột nhiên Thái tử nhớ đến chuyện ngày hôm quá, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
Hắn đã mười bảy tuổi, đã sớm hiểu chuyện, bên trong hoa viên ở phía tây còn có vài khanh khách Hoàng đế thưởng cho hắn.
Trắc phi Lý Giai thị của hắn mới khám ra hỉ mạch cách đây không lâu.
Nếu đây thật sự là trâm cài của Ngưu thường tại, vậy hắn biết rõ vì sao nó lại rơi khỏi đầu nàng ấy rồi.
Nghĩ đến đây, Thái tử lơ đãng nhìn lướt qua bàn đá bên cạnh.
Ngũ công chúa không suy nghĩ nhiều như hắn, nàng ta nhận lấy trâm cài nhìn thật kỹ, cảm thấy hơi quen mắt, dường như đã từng thấy ở đâu đó rồi.
Nàng ta phỏng đoán, “Ngày hôm qua Tam tỷ tỷ, Tứ tỷ tỷ và Ngưu thường tại cùng nhau làm son ở đây, chắc cây
trâm này là đồ vật bọn họ sơ ý làm rơi.”
Thái tử thở phào nhẹ nhõm một hơi, có khả năng không phải như hắn nghĩ.
Thái tử ho khan một tiếng đáp, “Cô không tiện lắm, phiền Ngũ muội muội tìm chủ nhân của chiếc trâm này giúp cô. Trang sức của nữ tử, không nên lọt ra ngoài, vẫn nên trả về chính chủ mới thỏa đáng”
Ngũ công chúa hiểu băn khoăn của Thái tử, nếu đây là đồ của Ngưu thường tại, Thái tử chạm tay vào, khó tránh khỏi tình ngay lý gian.
Nàng ta đồng ý.
Ai ngờ mới vừa cầm trâm đến ngoài rìa vườn hoa đào, đã đụng mặt trực diện Ngưu thường tại và Tứ công chúa.
Hai bên nhìn nhau, ngay sau đó Tứ công chúa và Ngưu thường tại vội vàng thỉnh an với Thái tử.
“Miễn lễ.” Thái tử kêu hai người đứng dậy, hắn mỉm cười nhìn Tứ công chúa hỏi, “Tứ muội muội, muội nhìn thử xem cái này có phải của muội không?”
Tứ công chúa và Ngưu thường tại nhìn theo tầm mắt của hắn, cả người lập tức trở nên cứng đờ.
Đây, rõ ràng là cây trâm hôm qua Kiểu Nhi đeo.
“Khụ khụ.” Tứ công chúa lập tức phản ứng lại, nàng ấy dùng khuỷu tay huých nhẹ Ngưu thường tại, ý bảo Ngưu thường tại cứ nhận trước đã.
Hai mắt Ngưu thường tại trợn trừng, nàng ấy ngốc nghếch liếc mắt nhìn Tứ công chúa một cái, sau đó mới lấy lại tinh thần.
Ngưu thường tại cầm lấy chiếc trâm kia từ trong tay Ngũ công chúa, khuôn mặt non mềm trướng đến đỏ bừng, nàng ấy gật đầu như giã tỏi đáp, “Đa tạ Thái tử điện hạ, đa tạ Ngũ công chúa, đây là đồ vật của tì thiếp.”
Thái tử nhìn vẻ mặt co quắp của nàng ấy, trong đầu vô thức liên tưởng đến hình ảnh không phù hợp với trẻ nhỏ.
Hắn nở nụ cười sâu xa, “Lần sau phải giữ cho thật tốt, nếu bị cung nhân nào đó tâm địa không tốt nhặt được âm thầm bán ra ngoài cung, lưu lạc phố phường, đến lúc đó e là lớn họa giáng xuống đầu.”
“Vâng, đa tạ Thái tử điện hạ dạy bảo.” Bộ não chậm chạp của Ngưu thường tại căn bản không hiểu được lời cảnh cáo của Thái tử, chỉ là khiêm nhường như vậy sẽ không sai sót được.
“Hoàng A Mã bận rộn việc chính vụ, nghe nói thường tại cũng được cho tên vào danh sách đi Mạc Bắc, vậy mong ngươi chăm sóc cho Hoàng A Mã nhiều hơn, để ngài ấy nghỉ ngơi dưỡng sức, bảo trọng thân thể.”
Thái tử chỉ thiếu điều muốn nói trắng ra với Ngưu thường tại: Ngươi còn dám quấn lấy Hoàng đế quậy phá khắp nơi, ta sẽ dạy dỗ ngươi một trận.
Ngưu thường tại còn oan uổng hơn cả Đậu Nga*, đương nhiên nghe không hiểu ý trong câu nói của Thái tử.
(*):”Oan Đậu Nga” là vở ca kịch nổi tiếng của nhà văn Quan Hán Khanh đời nhà Nguyên, tác phẩm được sáng tác dựa trên câu chuyện oan khuất “Đông Hải Hiếu Phụ” frong “Liệt Nữ truyện”. Truyện kể Đậu Nga bị bọn vô lại hãm hại, lại bị thái thú Đào Ngột phán tội chém đầu một cách oan uổng.
Tứ công chúa lại là người thông minh, nàng ấy lập tức huých tay Ngưu thường tại.
Ngưu thường tại mơ hồ đáp lời.
Ánh mắt sắc bén của Thái tử liếc về phía nàng ấy một cái rồi xoay người rời đi.
Ngũ công chúa suy tư nhìn chằm chằm Tứ công chúa và Ngưu thường tại, sau đó cũng xoay người cáo từ.
Một lát sau, Đoan Tĩnh mới khoan thai đến muộn, nàng thở hồng hộc, không mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, mở miệng xin lỗi, “Xin lỗi ta đến chậm. Lục Y cứ kéo ta chọn xiêm y, không biết nên mặc gì, nhất thời không để ý làm lỡ thời gian.”
“Ôi chao, không sao cả, chuyện đó không quan trọng. Tỷ mau nhìn cái này đi!” Tứ công chúa vội vàng đưa cây trâm hình con bướm kia cho Đoan Tĩnh.
“Cái, cái này không phải là của tỷ sao? Hôm qua phát hiện rơi mất, ta còn phái người đi tìm, tìm khắp nơi mà không thấy đâu? Muội thấy ở đâu vậy?” Đoan Tĩnh kinh ngạc hỏi.
Tứ công chúa tinh tế nói lại chuyện vừa rồi một nữa cho Đoan Tĩnh nghe.
Đoan Tĩnh nghe xong thì thấy vô cùng áy náy, nàng nắm lấy tay Ngưu thường tại nói, “Thật xin lỗi, Xuân Thiên, phiền toái ngươi thay ta che dấu chuyện này.”
Lúc này Ngưu thường tại mới hiểu rõ ngọn nguồn sự tình, nàng ấy mỉm cười đáng yêu nói, “May mà Tứ công chúa phản ứng nhanh nhẹn, nếu không ta không biết phải làm gì mất.”
Đoan Tĩnh cảm kích liếc nhìn Tứ công chúa.
Tử công chúa lại ảo não nói, “Lúc ấy nhất thời sốt ruột, còn tưởng rằng Thái tử ca ca phát hiện ra điều gì đó, nên hốt hoảng không kịp nghĩ đối sách. Bây giờ nghĩ lại, rõ ràng có thể nói tỷ không cẩn thận đánh rơi vào lúc hôm qua chúng ta làm son…”
Đoan Tĩnh lắc đầu đáp, “Đa tạ Tứ muội muội hỗ trợ, không sao cả, sau này ta sẽ không đeo cây trâm này nữa. Ta biết hai người có lòng tốt, sao có thể trách hai người phản ứng chậm được chứ? Vậy chẳng phải là chó cắn Lã Động Tân* hay sao.”
(*): Nếu có ai thắc mắc thì lên google tra nha. Tại câu chuyện nó dài lắm.
“Không sao cả, có điều… khụ khụ, lần sau phải giữ cho thật tốt.” Tứ công chúa mất tự nhiên nói.
Đoan Tĩnh ngượng ngùng siết chặt chiếc trâm cài đáp,
“… Sẽ không có lần sau nữa.”
……
Ngũ công chúa ở bên kia vừa đi vừa trầm tư, đột nhiên hai mắt sáng ngời, ánh mắt chăm chú, “Thì ra, là tỷ ấy…”
Lúc này Ngũ công chúa mới nhớ ra, nàng ta đã từng nhìn thấy chiếc trâm này cài trên tóc Tam công chúa. Nhưng, vì sao Tứ công chúa muốn để Ngưu thường tại nhận chứ?
Chẳng lẽ bên trong còn nội tình?
Ngũ công chúa nghĩ nát óc cũng không ra.
Nhưng nàng ta còn chưa làm rõ chuyện này.
Thì đầu tháng tư, nàng ta đã hòa vào đoàn xe ngựa tấp nập đến Đa Luân Nặc Nhĩ rồi.
Hoàng đế dẫn các hoàng tử, công chúa và nhóm văn võ lớn thần khởi hành đến Đa Luân Nặc Nhĩ, dự kiến sẽ đến vào cuối tháng tư năm nay.
Những ngày đi trên đường, bên trong ngự giá, Đoan Tĩnh buồn chán rúc sau lớp bình phong đọc thoại bản.
Mấy ngày nay vội vã lên đường, không làm được chuyện gì, chỉ đành đọc một đống thoại bản giết thời gian. Hoàng đế ở đằng trước không ngừng tiếp kiến các lớn thần, cuối cùng cũng hoàn thiện chi tiết hiệp ước đồng minh. Buổi chiều, cuối cùng tiếng bàn luận cũng dừng lại.
Hoàng đế mệt mỏi cho cung nhân hầu hạ lui xuống, vòng qua bình phong kín mít, đi đến bên cạnh Đoan Tĩnh.
“Để nàng chờ lâu.” Bàn tay to lớn của Hoàng đế duỗi ra, kéo Đoan Tĩnh vào ngực mình.
Đoan Tĩnh gật đầu đáp, “Hơi lâu một chút. Có điều nghĩ đến chuyện mỗi ngày ngài đều vất vả như vậy, con liền cảm thấy bản thân đang hưởng phúc mà không biết.”
Hoàng đế cười khẽ đáp, “Không ngờ Kiểu Nhi lại đau lòng cho Hoàng A Mã?”
Đoan Tĩnh mím môi cười hỏi, “Chúng ta còn phải đi bao lâu nữa thế?”
“Mệt mỏi sao?”
“Vẫn ổn.” Đoan Tĩnh không muốn thêm phiền toái, nhưng quả thật trên xe ngựa lắc lư khiến cả người nàng vô cùng khó chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận