Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền mở mắt ra, phát hiện bản thân đang ở một nơi trắng xóa. Nàng ở trong đó không thể phân rõ đông nam tây bắc, chỉ có thể dựa vào cảm giác mà đi về phía trước. Cứ đi như vậy, đột nhiên sương trắng dần dần biến mất, nàng phát hiện ra mình đang đứng trước một cổng thành.
“Kính Thành.” Yến Tuyền lẩm bẩm một lát, sau đó lại nhìn hai dòng chữ được khắc bên cạnh thành lâu: Giả làm thành thật, thật cũng giả, không có thành có, có thành không.*
*Coi cái giả là đúng thì cái đúng sẽ thành giả; coi cái không có là có thì cái có chắc chắn sẽ thành không có.
Yến Tuyền đọc lại hai lần, không biết tại sao nàng lại nghĩ tới bà chủ giả kia, bà chủ giả chui ra từ trong gương, tất cả đồ vật trên người đều ngược lại với bà chủ thật. Hiện tại nàng cũng tiến vào trong gương, vậy có phải có nghĩa là, bây giờ nàng là sự tồn tại tương phản với thế giới này sao?
Yến Tuyền suy nghĩ rồi đi vào trong thành.
Trong thành không khác gì chợ thông thường, ăn uống vui chơi, cái gì cần có đều có. Đột nhiên, có một lão bà bà ngồi dưới đất gọi về phía nàng, nói: “Tiểu cô nương, chân ta bị trẹo rồi, ngươi có thể xoa giúp ta không?”
Yến Tuyền đi qua đi hỏi bà ta: “Người bị trẹo chân trái hay trẹo chân phải?”
“Là chân trái.”
Yến Tuyền hiểu ra, nàng đưa tay đỡ lấy chân phải của bà ta, vào lúc đang định xoa, không hiểu sao nàng đột nhiên lại nghĩ tới hai câu ở ngoài cổng cùng với bà chủ giả kia.
Ngẫm nghĩ một lát, nàng buông tay ra, sau đó nàng nắm lấy tay phải của lão bà bà rồi xoa, ngược lại của bên trái là bên phải, ngược lại của chân là tay, là xoa tay phải chứ không phải là xoa chân phải.
“Như vậy được chưa?” Yến Tuyền vừa hỏi vừa ngẩng đầu lên, chỉ thấy lão bà bà với gương mặt hiền từ ban đầu đã biến thành một con ác quỷ.
Yến Tuyền sợ hết hồn, cũng may gần đây nàng đã thấy nhiều ma quỷ thế nên nàng cũng có thể nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Được đấy, cũng không biết là ngươi ngu ngốc hay là đã hiểu ra quy tắc của Kính Thành. Kính Thành tổng cộng có ba tầng, mỗi tầng có ba chướng ngại, một khi phạm sai lầm, ác quỷ sẽ lấy đi một bộ phận trên cơ thể ngươi, cho đến khi lấy hết rồi, ngươi cũng sẽ trở thành ác quỷ của Kính Thành.”
“Nếu bị mất cơ thể ở Kính Thành thì khi ra ngoài có khôi phục lại không?”
“Không thể.”
Ác quỷ nói xong thì lập tức biến mất, Yến Tuyền hít sâu một hơi, nhìn toàn thân từ trên xuống dưới, không được thiếu đi chỗ nào đâu đấy!
Nàng tiếp tục đi về phía trước, Yến Tuyền nhìn thấy ở đó có người đang giáo huấn khuê nữ, tiểu cô nương khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, trông rất đáng thương.
Yến Tuyền chen vào trong đám người, nghe mọi người bàn tán, thì ra là cô nương mang thai nhưng không biết là của ai, phụ thân đang thẩm vấn nữ nhi.
Nữ nhi nói hài tử này chỉ có thể là của ba người Trương Thân, Lý Thân và Vương Hổ.
Sáu tháng trước, Trương Thân có được một viên minh châu hiếm, nàng ta nhìn thấy thì vô cùng thích, cho nên đã bảo Trương Thân bán cho. Trương Thân nói nhường cho nàng ta cũng được, nhưng nàng ta phải ngủ với hắn ta một đêm.
Vì viên minh châu nên nàng ta đã đồng ý, làm với Trương Thân ở trong hẻm nhỏ một lần, đó là lần đầu của nàng ta, đau vô cùng, thậm chí còn chảy máu.
Không ngờ lúc đang làm thì bị tên lưu manh Lý Thân nhìn thấy, Lý Thân uy hiếp nàng ta rằng sẽ nói cho phụ mẫu nàng ta biết. Cho nên để bịt miệng hắn ta, nàng ta đã chịu đau làm cùng Lý Thân một lần nữa.
Còn Vương Hổ lại là người trong lòng nàng ta, tỷ tỷ của Vương Hổ sắp xuất giá, hắn ta vẫn luôn muốn tìm một thứ đồ tốt để tặng cho tỷ tỷ làm của hồi môn, để tỷ tỷ gả qua sẽ không bị nhà chồng khinh thường. Vậy nên nàng ta đã đưa minh châu cho Vương Hổ, Vương Hổ cảm kích không thôi, cùng nàng thân thiết một phen, có lẽ do cùng người trong lòng làm nên nàng ta không thấy đau chút nào, còn rất sung sướng.
Đơn giản như vậy, làm với Trương Thân và Lý Thân đều đau, chỉ có Vương Hổ là không đau, chứng tỏ rằng Trương Thân và Lý Thân cắm vào cùng một nơi, khác với nơi Vương Hổ cắm. Thế thì chắc chắn chính là của Vương Hổ rồi, nếu không thì sao biết được ai là phụ thân.
Nhưng thật sự đơn giản vậy sao? Yến Tuyền có chút nghi hoặc.
Nàng nhìn cái bụng tròn vo của cô nương, sau đó lại nhìn phụ thân đang tức muốn hộc máu kia, Yến Tuyền đã hiểu ra, chỉ vào Trương Thân nói: “Là hài tử của hắn.”
Mắt của phụ thân kia sáng lên, đáp: “Ta cũng nghĩ vậy, chắc chắn là hài tử của Trương Thân, hắn phải chịu trách nhiệm đến cùng.”
Mọi người ồn ào sôi nổi, Yến Tuyền lại tiếp tục đi về phía trước.
Phụ thân vốn dĩ cũng không phải muốn tìm thân phụ cho tôn tử, mà là muốn tìm trượng phu cho nữ nhi. Vương Hổ nhà nghèo, còn muốn nữ nhi ông ta cho viên minh châu vô cùng yêu thích mà nàng ta phải dùng thân đổi lấy, trong mắt phụ thân chắc chắn là không xứng. Lý Thân thì lại là tên lưu manh, cũng không hề xứng. Vậy thì chỉ có Trương Thân, kẻ có gia đình giàu có, hắn ta có được viên minh châu mà cô nương không mua được, thế nên cô nương chỉ có thể dùng thân để đổi, chứng tỏ chắc chắn nhà hắn ta giàu có hơn nhà cô nương kia.
Đây chính xác là những gì được viết trên thành lâu ‘Giả coi là thật, thật cũng giả’, thật hay là giả kỳ thực không quan trọng.
Sắc trời tối dần, người đi trên đường ngày càng ít, dần dần không còn ai nữa, bốn phía đều trở nên tối đen, Yến Tuyền không khỏi có chút sợ hãi. Nàng đánh bạo cứ thế đi về phía trước, đột nhiên phía trước xuất hiện một khách điếm đèn đuốc sáng trưng, Yến Tuyền vội vàng chạy tới.
“Khách quan nghỉ chân hay ở trọ?”
“Ở trọ.”
“Ở trọ ba lượng bạc một đêm.”
Yến Tuyền sờ sờ trong ngực, không có Hoa Dung ở đây, tiền của nàng đều để ở chỗ Hoa Dung, trên người nàng không có một văn tiền nào.
Đúng lúc nàng đang định dùng trang sức trên người để thế chấp thì chưởng quầy lại nói: “Ban đêm trên đường sẽ có lệ quỷ lui tới, chỉ cần gặp phải thì sẽ bị móc mắt, cô nương đừng nghĩ đến việc qua đêm trên đường. Chúng ta là đồng hương, nể tình phụ mẫu của ngươi, ta cho ngươi khất tạm, chỉ cần ngày mai trả phòng có thể thanh toán hết bạc là được. Đương nhiên, ngươi cũng có thể tìm một người bằng lòng ở cùng ngươi, xin bọn họ thu nhận một đêm.”
Chưởng quầy vừa nói vừa chỉ vào đám người ở trong sảnh lớn, lập tức có mấy nam nhân háo sắc tai to mặt lớn tỏ vẻ bằng lòng thu nhận nàng một đêm.
“Ngươi biết phụ mẫu của ta?” Yến Tuyền hỏi hắn ta.
“Đương nhiên là biết, phụ thân của ngươi không phải là Vương Thủ Tài keo kiệt kia sao.”
“Ngươi nhận nhầm người rồi, phụ thân ta không phải là Vương Thủ Tài, phụ thân ta là Trương Bách Vạn. Ngươi quên rồi à, ca ta là Trương Thân cách đây không lâu còn mua một viên minh châu đó. Phố bên này đều là của nhà ta, bao gồm cả cửa tiệm này của ngươi.”
“Phụ thân ngươi là Trương Bách Vạn sao?”
“Không tin thì bây giờ ngươi đến nhà ta tìm phụ thân ta đi.”
Yến Tuyền bày ra dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng, đến mức làm chưởng quầy phải nghi ngờ: “Chẳng lẽ ta nhớ lầm rồi?”
Quả nhiên, bây giờ là đến phiên ‘không có thành có, có thành không’, không phải chỉ là nói dối thôi sao, ai mà không biết?
“Tiểu thư đến rồi, mời người lên phòng trên lầu hai nghỉ ngơi.”
“Không cần nữa.” Yến Tuyền nhìn bên trong rồi lại nhìn bên ngoài, sau đó nàng nhặt một cành cây, vẽ một cái vòng tròn lớn trên mặt đất trước cửa, viết lên hai chữ “Trương trạch”, rồi tự mình ngồi trong vòng tròn đó đợi trời sáng.
Chưởng quầy vội vàng đi ra khuyên nhủ: “Tiểu thư, bên ngoài có quỷ.”
Yến Tuyền chỉ vào hai chữ “Trương trạch*” trên mặt đất: “Chưa nghe qua “họa địa vi lư”* sao? Ta đang ở yên lành trong nhà mình đó.”
*Trạch ý chỉ là nhà.
*Thành ngữ này có nghĩa là vẽ một vòng tròn trên mặt đất sẽ giống như một nhà tù, hay nói cách khác người vẽ sẽ chỉ được hoạt động trong phạm vi được chỉ định, như thế thì sẽ được an toàn.
“Thì ra là ngươi đang ở trong nhà.” Chưởng quầy mỉm cười nói, nói xong, đột nhiên hắn ta đưa tay định móc mắt nàng, Yến Tuyền vội vàng ngã về phía, lăn ra bên ngoài vòng nói: “Ngại quá, ta ra ngoài rồi, ngươi không móc được nữa.”
Một người một quỷ nhìn nhau, Yến Tuyền cố ý chớp chớp đôi mắt to tròn, cố tình khiêu khích vì hắn ta không thể móc mắt nàng.
Trời đã sáng, mọi thứ trước mặt đều là giả, vào trong khách điếm mới là cửu tử nhất sinh.
Đột nhiên trước mặt loé lên một tia sáng, Yến Tuyền đang trên đường lại đi tới một cổng thành khác, vẫn là Kính Thành, chỉ là chữ trên tường thành đã thay đổi, mặt trên viết: Quân tử không soi nước mà soi người, soi nước thấy dung nhan, soi người thấy cát hung*.
*Quân tử không lấy nước làm gương mà lấy người khác làm gương. Nếu lấy nước làm gương thì có thể thấy được hình dáng của mình, nhưng nếu lấy người làm gương thì có thể biết được vận tốt hay xui xẻo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận