Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tề Mậu cau mày khó chịu, người đàn ông luôn hung hãn quyết đoán trên thươռg trường hiếm khi do dự như vậy.

Sáng sớm hôm sau, anh mở mắt nhìn quanh phòng ngủ, trước đây vào giờ này, mùi thơ๓ của cà phê cùng trứng rán luôn bay khắp phòng, có lúc không phải đi làm, vật nhỏ sẽ nằm trên giường ngủ nướng, mỗi khi như vậy thường sẽ bị anh dùng cây gậy lớn “thọc vào rút ra” để đánh thức, nghe giọng nhỏ nhẹ khóc thút thít của cô khiến đặc biệt cảm thấy có thành tựu, nhưng đêm qua cô không ngủ bên cạnh anh, suốt đêm anh lăn lộn không thể ngủ yên, cuối cùng đành đứng dậy mở tủ, ôm chiếc váy ngủ của cô vào lòng mới mơ màng ngủ thiếp đi, nếu cứ như vậy thực sự vô cùng ảnh hưởng đến công việc và tâm trạng của anh

Tề Mậu giật mình xoay người ngồi dậy, không được, anh nhất định phải đi tìm Diệp Tiểu Tiểu, sau này muốn có một giấc ngủ ngon thì phải tìm cô trở về trước.

Khuôn viên trường yên tĩnh hơn thường lệ vào cuối tuần, thỉnh thoảng chỉ có một vài sinh viên đi ngang qua ký túc xá ở tầng dưới.

Một người đàn ông cao lớn tuấn tú mặc vest, dáng người thon dài thản nhiên tựa vào đầu xe, thu hút ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái đi ngang qua, đáng tiếc, đôi mày anh ta nhíu lại, mặt mày lạnh băng, toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng, khiến người ta không dám tùy tiện tiếp cận.

Anh cũng là sinh viên của ngôi trường nổi tiếng toàn quốc này, hàng năm đều quyên góp tiền cho trường cũ, hiệu trưởng luôn tha thiết mời anh đến phát biểu trước các sinh viên khóa dưới nhưng anh đều từ chối.

Nói gì cơ?

“Về tầm quan trọng của việc đầu thai”?

Đây là một ưu thế trời ban, học cũng không có được.

Hơn nữa thời gian của anh quý giá như vậy, sao có thể lãng phí cho một đám học sinh ngây thơ đến nực cười?

Tề Mậu chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày, anh sẽ giống như những chàng trai trẻ ngốc nghếch đứng đợi ở dưới lầu ký túc xá nữ chỉ để chờ cô gái mình thí¢h xuấthiện.

Một điếu thuốc nữa được châm lên, dưới ͼhân người đàn ông tàn thuốc vương vãi dày đặc, anh giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ mười lăm, anh đã đứng ở tầng dưới ký túc xá gần bốn tiếng đồng hồ nhưng anh vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của Diệp Tiểu Tiểụ

Anh rít một hơi thuốc dài, cảm thấy bồn chồn nên quyết định đợi cùng lắm là một tiếng nữa, nếu vật nhỏ không xuống thì anh sẽ lên tìm cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận