Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thanh âm nguội lạnh.

“Đừng để hắn sống.”

“Được.”

Chuẩn bị cắt đứt điện thoại, một đám người đột nhiên thở dốc quát: “Chạy! Mẹ nó mau đuổi theo!”

“Thao— gia hỏa này cư nhiên còn có sức lực để chạy, trực tiếp đánh chết hắn!”

Bạch Dương bắt lấy hai thân cây hai bên trong rừng trúc, mượn sức lực cánh tay , bước chân không ngừng chạy về phía trước như bay, thở hổn hển , gió rét lạnh khi vào đông, làm hô hấp cũng phun ra sương trắng .

Máu ở thái dương chảy xuống giàn giụa, toàn bộ tầm nhìn cũng thần chí đều đã không rõ ràng, mắt híp thành một cái đường thẳng , mắt phải bị đánh sưng lớn, ngơ ngác nhìn chằm chằm đường núi phía trước , chỉ lo nâng chân lên chạy, hoàn toàn quên mất phương hướng.

Không ngừng chống hai cây trúc ở hai bên người , thân trúc ma sát làm cánh tay hắn chảy máu rách da , áo khoác đen lỏng lẻo treo ở đầu vai, áo hoodie nguyên bản thuần sắc trắng, dính đầy bụi bặm cùng dấu chân.

Trước nay hắn chưa từng chật vật như vậy.

Vừa rồi nghe được thanh âm người nọ gọi điện thoại , hắn hiện tại có thể vô cùng xác định, Tiêu Trúc Vũ ở trong tay Tô Hòa Mặc.

“Thao a.”

Đau đớn cùng phẫn nộ, toàn bộ cơ bắp trên mặt bạnh ra, không nhịn được muốn cười lên một tiếng tự giễu , hận trong tay không cầm thuốc nổ, đồng quy vu tận.

“Tô Hòa Mặc, Tô Hòa Mặc!” mỗi một giây mất đi Tiêu Trúc Vũ, hắn đều tưởng tượng được cô ở bên cạnh Tô Hòa Mặc lộ ra tươi cười, bị hắn đè ở dưới thân, lừa ngốc tử kia cùng hắn làm tình.

Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó!

Đó là người của hắn a!

Trong cơn giận dữ, hắn rít gào mà khóc— ách— lên, phát điên liều mạng chạy như bay về phía trước , rừng trúc chưa được người khai thác, cành lá sum xuê, cọ qua rách gò má.

“Tiêu Trúc Vũ…… Tiêu Trúc Vũ, thao mẹ em, trở về!”

“Người ở phía trước! Các cậu đi đường vòng, bao vậy đánh đổ hắn!”

Bóng dáng Bạch Dương chật vật chạy trốn trong rừng sâu, mũi chân bị hòn đá vướng ngã, khúc lăn xuống, hắn dùng sức nắm gốc cây muốn đứng lên , thì tám người kia đã vây lại đây , tay cầm hòn đá cùng gậy gỗ.

“Vừa rồi không phải thực có năng lực sao? Gỉa trang cái gì !”

“Hừ, hôm nay có người muốn mày chết, mày cũng đừng nghĩ còn sống mà đi ra ngoài.”

“Đánh!”

Bạch Dương thất hồn lạc phách, ủ rũ ngẩng đầu ngóng nhìn, tùy ý bị gạt ngã trên mặt đất, trên mặt lúc ngã xuống bị hòn đá cứng rắn va chạm mạnh , bùn đất dính đầy người , nhánh cây cứa đứt quần áo.

Lá trúc trên đỉnh đầu,một gió thổi qua, làm lá cây không ngừng giao động vang lên tiếng lao xao, từng tia nắng xuyên qua tầng lá chiếu rọi xuống, trong mắt người nhìn tựa như thấy được đèn kéo quân. Bị một chân dùng sức đạp lên trên mặt, ngũ quan vặn vẹo.

Lúc này hắn bị đánh, mới có thể hiểu được thời điểm Tiêu Trúc Vũ bị đánh có bao nhiêu đau, sinh ra cảm giác đồng cảm với cô mới đùng.

Nhưng hiện tại hắn chỉ hối hận một điều, đó là vì sao không đem cô đánh chết, để cho cô có cơ hồi chạy đến bên người nam nhân khác.

Tô Hòa Mặc vẫn luôn đang chờ một cuộc điện thoại gọi đến.

Hắn muốn Bạch Dương chết, đây là chuyện mà hắn đã mơ ước thật lâu , thẳng đến buổi tối 8 giờ, vẫn không truyền đến tin tức mới gì.

Hắn kìm nén không được, tìm số điện thoại trong nhật ký cuộc gọi gần đây, —đô— năm lần tiếng vang qua đi mới chuyển được.

Một đầu khác yên tĩnh không có thanh âm, không phải chủ nhân điện thoại tiếp cuộc gọi, thực hiển nhiên, là đang chờ hắn lên tiếng trước.

Tô Hòa Mặc quyết đoán cắt đứt.

Tên kia thật đúng là mạng lớn a, không chết được, chỉ mong hắn cũng sẽ bị đánh cho tàn phế cũng tốt.

Bạch Vân Yển ném di động xuống, trên bàn chất đầy từ những túi thông tin về bọn người đã đuổi theo Bạch Dương, có người từ phòng thẩm vấn cách vách tiến vào nói: “Xin lỗi Bạch tiên sinh, miệng bọn họ thật sự rất chặt, không cạy ra được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận