Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Oanh Nhi, tỉnh dậy đi, nàng không sao chứ?”
“Bảo bối mệt rồi đúng không? Đều tại ta cả, là ta sai.”
“Bảo bối nằm xuống đi, nằm rồi sẽ không mệt nữa.”
Cô nương câm chua xót tɾong lòng, sức cùng lực kiệt, tấm thân như búp bê vải mặc cho Ôn Trạm đùa nghịch vì nàng không có sức lực để kháng cự sự xâm nhập ma͙nh mẽ của hắn. Giọng nói của cha chồng dịu dàng như tia nắng nhỏ mùa đông, như mưa phùn mùa xuân, thậm chí còn mang the0 ý cười nhàn nhạt khiến Oanh Nhi ngượng ngùng xen lẫn an tâm.
Thân dưới của hắn vẫn vận động không ngừng, hắn đặt thân thể nàng nằm ngửa trên giường đệm, đôi tay tham lam vuốt ve lui tới chẳng buông tha tấc thước nào.
Hắn cúi người hôn môi nàng mãi, rồi đầu lưỡi đảo qua núm vú nàng, sau lưng nàng, trên bờ vai trắng nõn và cần cổ mảnh khảnh kia.
Nàng vẫn khóc, với vẻ thống khổ nhưng ẩn chứa sự sung sướng khó có thể thừa nhận. Vì cơ thể nhỏ xinh của nàng không chịu được cơn sung sướng nên nàng chỉ biết rên.
Hai cơ thể giao hoà nhau tạo thành âm thanh bạch bạch giòn tan.
Hai người giằng co hơn một canh giờ sau thì nàng “Trim h0àng oanh” mới cất tiếng rên dài dâm đãng rồi lên đỉnh không ngừng.
Giọng nàng đã khàn, tử cung cũng bị tra tấn đến tê mỏi, chỗ đó bất lực chỉ biết phụt ra thứ chất lỏng tự bảo vệ mình.
Nhưng cuối cùng cổ tử cung cũng bị quái thú hung ác xỏ xiên, bắn vào tɾong lượng tinh dich nóng bỏng tràn đầy không sao đếm hết.
Ôn Trạm đã rót tràn tinh vào hang ổ của nàng mất rồi.
Đây là lần đầu tiên tɾong đời Ôn Trạm được nếm mùi vị cùng người thươռg giao hợp âm dương nên hắn đã cố khắc chế ham muốn bắn tinh và tích luỹ khoáı cảm đến cực hạn.
Cuối cùng cả người hắn cũng đến đỉnh mây, hồn phách lên tiên, trước mắt hắn là một vùng ánh sáng trắng loá mắt cùng dãy pháo hoa muôn màụ
Hắn rên dài một tiếng, toàn thân bất động chỉ chừa mỗi dương vật co giật, mở rộng mã mắt để bắn tất cả tinh dich trai tân vào tử cung con dâụ
Sau cuộc mây mưa, hai người nằm ôm nhaụ
Ôn Trạm đang nhấm nháp cảm giác dục tiên dục tử vừa rồi.
Hắn cho rằng tiểu mỹ nhân tɾong lòng mình nếu không là tiên nữ hạ phàm thì cũng là hồ li tinh yêu mị.
Lúc hắn ôm cơ thể trắng mềm thơ๓ tho của nàng thì đôi vú dâm đãng mị hoặc còn cọ sát ngực hắn…
Ực, hắn chưa đã thèm nên chẳng muốn ngủ đâu, hắn còn muốn chơi nàng thêm mười lần nữa mới thoả mãn.
Tiếc là đôi tình nhân đang đồng sàng dị mộng, vì tɾong lúc hắn đang tưởng bở về cơ thể mỹ nhân thì mỹ nhân của hắn lại oán giận hắn dai sức thô bạo, bắt nàng lăn qua lộn lại đến mức cả cơ thể mệt mỏi đau nhức.
Âm hộ nàng đang khó chịu vì cảm giác dính dính còn đệm chăn bên dưới thì vừa thô vừa lạnh.
Thế nên nàng ngủ thiếp đi tɾong tâm trạng tức giận không thôi. Đừng nói gì mà chơi thêm mười lần, bây giờ nàng chẳng còn sức mở miệng nói chuyện nữa đấy.
“Oanh Nhi ngủ rồi à?” Tên nam nhân không an phận lại hỏi dò, nhưng đáp lời hắn chỉ có tiếng hít thở đều đều bên tai.
“Ngủ đi nào, bảo bối ngủ ngon.”
Ôn Trạm hôn trán nàng, sau đó ôm chặt nàng hơn, cả hai được bao bọc bởi lớp chăn kín mít.
Khi cô nương câm tỉnh dậy vào sáng hôm sau thì xương cốt toàn thân nàng đã mềm nhũn như cọng hành.
Nàng không còn sức nhấc cả một ngón tay vì vừa cử động đã đau đớn khó chịụ
Kế Oanh Nhi nhìn một vòng quanh phòng bằng đôi mắt mờ mịt, chỉ thấy cửa phòng đóng hờ, cửa sổ rộng mở cho nàng biết mặt trời đã lên cao mấy ngọn sào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận