Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tri Hành, có thể gặp được cậu trên đời này chính là may mắn lớn nhất trên đời này của tôi. Thật đấy, tôi luôn cảm thấy cậu quá tốt, tốt đến mức khiến cho người ta không dám yêu. Bây giờ… tôi cảm thấy rất mệt, chắc tôi phải đi trước rồi…

Giọng nói cô đột nhiên nghẹn lại, không biết là ẩn chứa bao nhiêu phần thê lương.

“Tôi chỉ lo cho tiểu An, nó là bảo bối của tôi, là giọt máu tôi mang trong mình suốt chín tháng mười ngày. Con bé còn quá nhỏ, nếu như không có tôi bên cạnh con bé phải làm sao đây. Không được nhìn thấy bé con nữa, tôi yêu nó biết bao cậu biết mà. Mong cậu hãy vì chút tình mà thay tôi yêu thương nó, chăm sóc và bảo vệ cho con bé. Nói với con bé, mẹ của nó yêu nó rất nhiều. Nếu như có kiếp sau tôi nhất định sẽ báo đáp cho cậu. Xin lỗi tôi phải đi trước, cậu nhất định phải hạnh phúc đấy nhé.”

Nghe đến đây, toàn bộ hành lang vắng lặng, chỉ còn có những tiếng nấc nghẹn ngào từ nơi chàng trai trẻ.

“Tôi từng nghĩ, cho dù Phó Nhược Hằng có thích Lâm Tư Hạ thế nào đi chăng nữa. Cũng sẽ do dự một lát vì tôi… Nhưng tất cả đều chỉ là tự mình đa tình. Khoảnh khắc nhìn thấy Phó Nhược Hằng cùng Lâm Tư Hạ tiến vào lễ đường, trong lòng tôi cũng biết được.

Cho dù là hai năm trước, hay là hai năm sau, người mà hắn chọn vẫn luôn là Lâm Tư Hạ. Người không có tư cách tranh giành tình cảm như tôi cũng mệt rồi. Cả đời tôi luôn sống vì chấp niệm yêu Phó Nhược Hằng, chết đi rồi, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm biết bao. Ít ra, tôi cũng không cần phải gặp lại anh ta nữa.

Nếu như có kiếp sau, tôi sẽ giống như mong muốn của anh ta. Lặng lẽ lướt qua, vạn kiếp sau cũng không cần gặp lại… Tạm biệt, Phó Nhược Hằng.”

Giọng nói của Trình Ý đột nhiên tắt lặng, để lại chỉ có tiếng máy giật tim tìm lại nhịp tim cho cô vang lên từng hồi.

“Tăng điện áp lên.”

“Không kịp rồi bác sĩ Cố. Tim cô ấy không có dấu hiệu của sự sống.”

Sau đó… tút tút… chỉ có tiếng bíp kéo dài vang lên trong phòng phẫu thuật báo hiệu tim cô đã ngừng đập rồi.

Cô đã ra đi rồi…

Khoảnh khắc đó, tim của Phó Nhược Hằng lẫn Tống Tri Hành đều ngừng đập theo.

Phó Nhược Hằng gào khóc thảm thương, “Không! Không! Trình Ý, đừng mà. Là tôi sai rồi, là tôi không tốt. Em muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được… Thế nào cũng được… Chỉ cầu xin em đừng bỏ rơi tôi.”

“Phó Nhược Hằng, anh nghe rõ chưa? Cô ấy không muốn gặp lại anh nữa, vạn kiếp cũng sẽ không tha thứ cho anh nữa.”

Đây là cái giá phải trả của hắn.

Đánh mất người yêu thương hắn nhất đời.

Ông nội đã từng nói với hắn, nếu như hắn đánh mất cô, cả đời này hắn nhất định sẽ phải hối hận.

Ông nội cũng đã từng nói, có nhiều chuyện chẳng giống như vẻ bề ngoài.

Người hắn hết lòng cưng chiều, xem như viên trân châu mà nâng niu nhưng sau lưng lại luôn dối gạt hắn.

Có người hắn không tiếc chà đạp, giày vò, trong tim ngay cả đến lúc chết vẫn luôn vì hắn.

Ông nội đã nói đúng, chẳng qua là lúc đó, hắn quá hiếu thắng, lại chẳng chịu nghe lọt bất cứ lời nào vào tai.

Nếu như lúc đó hắn nghe lời ông, tìm hiểu kỹ mọi chuyện, có lẽ kết quả đã chẳng phải thê lương như vậy.

Cô chết đi rồi, cơ hội để hắn xin lỗi cô, quỳ xuống mong cô tha thứ cũng không còn.

Đó chính là sự trừng phạt lớn nhất đối với hắn lúc này.

Hắn đúng là kẻ khốn nạn!

Một kẻ không bằng cả cầm thú.

“Ba, con muốn đưa cô ấy về nhà. Ở đây cô ấy rất lạnh lẽo, cô ấy sẽ không thích. Con muốn đem cô ấy đến nơi cô ấy muốn đến, để cô ấy mãi mãi được hạnh phúc.” Tống Tri Hành nhỏ giọng nói với Cố Thành.

Cố Thành gật đầu, bác sĩ đẩy xác Trình Ý ra, người cô lạnh toát, Tống Tri Hành run run muốn đưa tay vén khăn che mặt Trình Ý lên liền bị Cố Thành ngăn cản.

“Con bé bị thương rất nặng, gương mặt cũng bị hủy hoại. Con bé không muốn con nhìn thấy bộ dạng xấu xí của con bé đâu, hãy giữ lại những ký ức đẹp nhất về con bé đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận