Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi không phải bị bệnh tâm thần……” Cô không thể tưởng tượng được điều này, âm thanh la còn to hơn: “Tôi không phải bệnh nhân tâm thần! Người đánh tôi ra nỗng nỗi này mới là bệnh nhân tâm thần, tôi khôngcó mắc bệnh!”

Mới vừa làm xong kiểm tra trở về phòng đã nghe được tiếng cô gọi ầm ĩ, Khương Từ Niên kích động vội hướng tới hành lang cắm đầu chạy như điên.

“Lê Đông! Lê Đông Lê Đông!”

Lê Đông nghe được âm thanh, hoảng sợ vội lùi về sau. Cô thậm chí nắm chặt cánh tay của bác sĩ. Kết quả là cô sơ ý bị té, ngã bò trên đất.

“Lê Đông em tỉnh rồi!” Khương Từ Niên đẩy bác sĩ ra, chạy bay vào trong phòng, kinh hoảng vội vã muốn đi đỡ cô: “Em như thế nào lại ngã rồi! Cơ thể em vẫn chưa được khỏe, nên không cần tùy tiện xuống giường, em nên chờ anh trở lại!”

Lê Đông kinh hãi thét chói tai, nhìn anh ta mặt mũi bầm dập, bộ dạng sưng phồng, làm cô khóc lớn hơn: “Đừng tới đây, anh đừng tới đây!”

Khương Từ Niên ngồi xổm bên cạnh cô, nhìn cô dùng hết toàn bộ sức lực cũng muốn bò về phía trước, bộ dáng muốn thoát ra khỏi anh.

Lê Đông muốn cầu cứu. Cô chỉ nhìn đến người bác sĩ, anh ta vẫn tiếp tục cầm bút viết cái gì đó lên bệnh án. Người con trai trước mặt cô hiện tại mới là kẻ giết người. Cô không hiểu vì cái gì mà họ lại đánh cô thành như vậy, còn có thể đứng ở trước mắt cô, xem cô giống như đang vứt đi nhưng vứt hoài không được.

Trên người Khương Từ Niên mặc đồng phục bệnh nhân. Thân hình thon dài của anh khi ngồi xổm xuống, toàn bộ cổ chân đều lộ ra, thậm chí còn không có bảo vệ được cẳng chân của anh.

Anh cúi người gù lưng, thất vọng nắm lấy mắt cá chân trái của cô: “Em chạy cái gì. Anh cũng sẽ không giết em. Anh biến em thành bộ dạng này là do anh không đúng, lần sau anh sẽ không làm nữa.”

“A a! A!” Chân bị anh nắm được, Lê Đông kích động thét chói tai. Lông tay cô dựng thẳng hết lên, cột sống rét run, bò càng nhanh hơn.

Móng tay trượt trên mặt sàn gạch men trơn nhẵn, phát ra âm thanh ngứa ngáy. Từ bên dưới cô, một dòng nước chảy ra, lan trên mặt đất càng lúc càng lớn, ướt đẫm toàn bộ quần của cô.

Khương Từ năm quay đầu lại trừng mắt nhìn liếc bác sĩ đang đứng ở cửa một cái. Bác sĩ rất phối hợp mà đóng cửa rời đi, anh lúc này mới đem người trên mặt đất ôm vào phòng tắm.

Lúc rời đi Lê Đông đã tắm rồi, nhưng Khương Từ Niên quên mặc tã giấy cho cô. Anh đành phải lại giúp cô giặt sạch quần lần nữa.

Sau khi lau khô thân mình, Khương Từ Niên đem xích sắt cố định cô ở đầu giường, đem tã giấy dành cho người lớn mặc vào vùng eo gầy yếu của cô. Bụng bị anh đánh tới mức đầy dấu xanh tím, đã một thời gian mà vẫn chưa tan hết.

Khăn lông sũng nước ấm, anh ngồi ở mép giường lau đôi mắt khóc sưng của cô. Sức lực nhẹ đến mức cổ tay của anh đều đang run, ra vẻ ôn nhu khắc chế, nhìn qua có vẻ có chút buồn cười.

“Đừng khóc.” Ánh mắt Khương Từ Niên nhìn cô lúc này không tính là dịu dàng ngoan ngoãn. Ánh mắt đó giấu kín kiềm chế dục vọng bên dưới, mang theo rắn độc xâm lược, giống như ngay sau đó liền sẽ đem Lê Đông đang sống sờ sờ nuốt sống.

“Anh có chuẩn bị bánh kem cho em. Em không phải thích ăn bánh kem nhất sao, anh lần này cố ý thay đổi khẩu vị nên mua vị blueberry.”

Lê Đông không quan tâm, túm chặt sợi xích sắt lạnh ngắt. Cô dúi đầu vào chăn rít gào mà khóc lớn, âm thanh có thể nói tê tái tâm cang.

Cô càng như vậy, Khương Từ Niên càng thấy bất mãn mà nhíu mày, cả cái mũi đều nhíu lại, không kiên nhẫn mà ném khăn lông xuống, đứng dậy: “Anh nói em đừng khóc! Đừng khóc! Anh thật vất vả chờ đến khi em tỉnh lại, vì cái gì em luôn nghĩ muốn chạy trốn khỏi anh! Vì cái gì!”

Anh nghiến răng, hận không thể đem tâm tư trong lòng cô lấy ra chỉnh sửa xong nhét vào lại!

Bình luận (0)

Để lại bình luận