Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nước mắt giàn giụa dừng ở trong mắt thuần tịnh của thiếu nữ , bị sự bi thảm rơi nước mắt của hắn in vào trong mắt cô , theo cằm từng giọt chảy xuống, gương mặt khóc thút thít lần đầu tiên bị bại lộ ở dưới ánh sáng thanh triệt, nước mắt chói mắt lại càng chảy càng nhiều.

Rina nhìn niêm mạc màu lam bên trái : “Vết sẹo ở mắt này, cũng là do người nhà của anh, làm sao?”

“ Ừm.”

Rõ ràng là thực thảm, nhưng khi đối mặt với sự thuần khiết của cô, hắn vẫn muốn cong môi cười rộ lên, nếu như vậy, có lẽ là có thể xứng đôi với một chút mỹ lệ của cô.

Rina lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt hắn, nhẹ giọng như một người chị thâm tình an ủi: “ Đừng khóc, rồi anh sẽ gặp được người yêu anh hơn tất thảy mọi người khác.”

“ Người đó không thể là em sao, Rina?”

Cô nghĩ đôi chút rồi gật đầu: “ Tôi yêu anh.”

308 mỉm cười với khuôn mặt đẫm nước mắt, dựa đầu vào chân cô, cười đến run bả vai, cô ấy thật sự không hiểu cái gì gọi là yêu.

“ Rina à, em chỉ có thể yêu một người duy nhất, em thật sự yêu tôi sao?”

Rina do dự, chắc cô ấy đang phân vân, so với chủ nhân cô ấy thì cô ấy yêu ai hơn, nhưng Rina căn bản không hiểu cái gì cả.

“ Không quản nữa, được nghe chính miệng em nói yêu tôi, đời này tôi chết cũng không luyến tiếc.”

“ Anh sẽ không chết.”

“ Đúng, tôi sẽ không chết, tôi còn phải đợi ngày chúng ta ở bên nhau.” Hắn khó khăn đứng dậy trong buồng xe chật hẹp, chống tay lên ghế nàng. Hắn như đang giam nàng vào cuộc sống của hắn, cong lưng cẩn thận đặt một nụ hôn lên đôi môi kia.

Cẩn thận từng chút một, hắn sợ nàng cự tuyệt, vẻ mặt mang theo sự khẩn cầu một nụ hôn, hy vọng mọi may mắn đời người đều dùng vào lúc này.

“ Tôi yêu em, Rina.”

Cô ngây ngô cười, lần này rốt cuộc cũng không nói cô yêu hắn nữa.

“ Tìm được bọn họ rồi!” Bên ngoài vang lên tiếng của Hi Dư mở cửa xe, liền trông thấy hai người trong tư thế quái dị.

“ Hai người đang làm gì đấy ? 308 sao mắt cậu đỏ thế kia?”

Hắn dùng tay xoa xoa: “ Ở đâu cơ?”

“ Mọi người đang trên đường đến, Tưởng Tự Trạc vào đỡ họ ra đi.”

Bên ngoài xe truyền đến tiếng bước chân, Rina liền nhìn thấy Tang Nại mặc áo choàng đen chạy tới, khi cậu chạy áo choàng bay lên hạ xuống, những mảnh vải như đôi cánh, nhưng trông sắc mặt cậu rất khẩn trương.

Cậu bước đến, quỳ trước cửa xe.

“ Chủ nhân, Xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi.”

“ Hôm qua đều tại tôi trốn vào tủ quần áo hại chủ nhân bị thương nặng, tôi thực sự không nghĩ tới hắn sẽ xuống tay nặng như vậy, thực sự xin lỗi.”

“ Được rồi, được rồi.” Hoà Uyên nắm lấy tóc cậu kéo cậu đứng dậy: “ Cậu gào lên như thế, sợ ai không nghe thấy hả, để tôi kiểm tra miệng vết thương đi, chà hẳn là không sao nữa rồi …”

Rina đặt tay trên đùi vỗ nhẹ hai cái, lấy việc đó trấn lại tâm tình: “ Tôi không sao.”

Hoà Uyên khó chịu nghiến răng ken két, hắn chính là muốn đổi chỗ với Tưởng Tự Trạc, ngồi bên cạnh Rina, đem cô đặt ở trên đùi, ghim chặt cô vào lòng.

Chu Bắc Dịch vừa lái xe vừa hỏi bọn họ: “ Tiếp theo chúng ta đi đâu?”

“ Đi thẳng về phía trước sẽ xuất hiện một cảng biển, thuyền của nhà tôi đỗ ở đấy, sau khi nhổ neo thì chúng ta có thể đi rồi.” Tang Nại chỉ vào con đường kia nói.

Tưởng Tự Trạc quay đầu hỏi cậu ta: “ Tôi có chút tò mò, cậu với chủ nhân của Rina có quan hệ gì vậy?”

Cậu lắc đầu cười một trận: “ Chả có quan hệ gì hết, anh ta quen biết cha tôi, cha tôi từng là quán quân của hắc đạo bên Nhật Bản, kế thừa sự nghiệp ông cha mở ra Nguyên võ đạo, vẫn luôn dính líu đến giao dịch ngầm ở chợ đen cho nên đã bị anh ta theo dõi.”

Hi Dư hiểu ra: “ Chả trách chủ nhân cô ấy mang cậu cùng lên thuyền, hoá ra là giao cậu cho người nhà để lấy quan hệ.”

“ Cũng có thể nói là như vậy.”

“ Vậy cậu cứ thế đi, chỗ tốt kia chẳng phải có lợi cho anh ta sao?”

“ Không sao hết, dù gì tôi cũng không nghĩ sẽ trở về, huống hồ bây giờ tôi căn bản chẳng còn cái gọi là gia đình.” Hắn quay đầu nhìn về phía Rina, tươi cười: “ Hơn nữa tôi rất thích chủ nhân, muốn cùng chủ nhân bên nhau cả đời.”

“ Phắn đi, đây là người của gia! Làm gì có chuyện cả đời ở bên cậu? Đừng vọng tưởng.” Hoà Uyên cho cậu một đạp.

308 chống tay sau gáy, lười nhác ườn dài trên ghế, nhìn người trong lồng ngực Hoà Uyên, ghé đầu vài vai hắn nói gì đó, cặp mắt kia triệt để thanh tỉnh, cũng không biết cô đang suy nghĩ cái gì.

Sau khi tới nơi, Tang Nại quen cửa quen nẻo tìm được cửa vào, còn tìm về được mấy thùng nhiên liệu.

Hoa Uyên đem người bế lên du thuyền, cái du thuyền này lớn tới mức doạ người, hẳn là chuyên dùng để du lịch trên biển, tất cả các phòng đều trang trí như khách sạn, còn có cả phòng bếp đầy đủ thức ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận