Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Một màn tranh đấu kịch liệt bị học sinh của vợ bắt gian đang làm tình với thanh niên họa sĩ bên cửa sổ, kích thích đến mức muốn bắn ngay lập tức (phần 3)
Tiết tháo là một thứ khái niệm, hoặc nói đúng hơn là một tầng phong ấn cậu, sau khi vô tình vứt bỏ tiết tháo, liền giống như cởi bỏ phong ấn, cậu một bên không ngừng thẳng lưng chịch thanh niên họa sĩ, một bên trong lòng mất tiết tháo mà suy nghĩ: ”Dù sao cũng không còn kịp nữa, chịch thêm hai cái cũng chẳng có gì lớn lao.”
Thậm chí cái cảm giác bị bắt gian tại hiện trường này còn kích thích đến mức một giây sau muốn bắn ra ngay…
Tô Mộc từ bỏ chính mình, cảm giác như có một chiếc máy đóng cọc được gắn vào bên hông, thúc liên tục dồn dập, lưng tựa vào cửa sổ, nhưng toàn bộ trọng lượng cơ thể đều dồn lên người anh ta, dương vật của họa sĩ đặt trên bụng cậu, mỗi một cú thúc cũng phải chịch vào cực kỳ sâu, thậm chí Tô Mộc còn cảm giác được mình thúc có hơi đau, dương vật bị hút vào khiến Tô Mộc không kiềm được hít vào một ngụm khí lạnh, nước dâm tràn ra từ nơi hai người giao hợp, bắn tung tóe lên bệ cửa sổ!
Tống Nam Hà vừa đẩy cửa ra, âm thanh làm tình bên trong mới vừa rồi còn bị cửa chặn lại, lúc này lập tức tràn vào trong lỗ tai của tiểu thiếu gia, trong đầu còn chưa kịp phản ứng thì ánh mắt của Tống Nam Hà đã rơi vào hai người đang ở bên cửa sổ.
Bóng lưng của sư nương tốt của cậu ta!
Còn có một người đàn ông không biết là ai, hai chân cũng quấn quanh eo Tô Mộc, cánh tay cũng treo trên cổ sư nương, chịch đùng đùng đùng trước mặt cậu ta một cách say sưa ngất trời!
Trong đầu Tống Nam Hà nổ ầm một tiếng, ánh mắt nhanh chóng đỏ lên, đá tung cánh cửa đang hé mở, trong lòng tiểu thiếu gia tràn ngập lửa giận vì bị phản bội, cầm chiếc bình hoa đặt trên đầu tủ tivi, muốn xông tới cho gã đàn ông không biết tên này một trận!
”Mẹ nó ——” Ánh mắt của tiểu thiếu gia đỏ như sắp rỉ ra máu, bình hoa bang một tiếng đập vào cửa sổ, suýt chút nữa là đã đập trúng đầu của thanh niên họa sĩ, mảnh vỡ thủy tinh bể tan tành văng tung tóe ra khắp nơi, rất nhiều mảnh văng sang bên cạnh, cả người thanh niên họa sĩ quấn lấy người Tô Mộc, hai người đang ở trên cao, gần như toàn bộ mảnh thủy tinh vỡ đều được cơ thể của thanh niên họa sĩ cẩn thận ngăn cản lại.
Tô Mộc sợ hết hồn, suýt chút nữa là mềm xuống.
Kinh hoảng quay đầu lại nhìn Tống Nam Hà.
Cậu quên mất người trước mắt này là Tống Nam Hà chứ không phải là Lâm Tri Dịch vẫn luôn trầm ổn lịch sự, càng không phải là Mộc Vọng Tồn tâm tư kín đáo trong DNA trước giờ chưa từng tồn tại hai chữ xung đột…

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận