Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải là cha muốn đuổi con đi sao, con đi rồi không phải như ý nguyện của cha à?” Cô hỏi lại.
“Cha đuổi con đi khi nào?” Hạ Minh Viễn thở hổn hển, đôi mắt đỏ đậm rõ ràng là vô cùng tức giận.
Vừa rồi khi ở ga tàu cao tốc không tìm được người, cảm giác bất lực bây giờ nghĩ lại đều cảm thấy nghĩ mà sợ.
Hắn thươռg cô còn không kịp, sao có thể đuổi cô đi.
Hạ Minh Viễn nắm lấy cằm con gái, dùng sức mút hôn lưỡi cô, cưỡng ép cô dây dưa thật sâu với hắn.
Mới đầu Hạ Vân còn kháng cự, sốt ruột muốn đẩy cha ra, nhưng mà một lát sau đã bị hắn hôn đến ͼhân mềm nhũn, căn bản không thể suy nghĩ, chỉ có thể dựa vào tɾong lòng hắn, vươn đầu lưỡi dây dưa liếm láp với hắn.
“Ừm…”
Bà cụ ở ngoài cửa, vừa ôm chắt trai vừa chú ý động tĩnh tɾong phòng, tràn ngập lo lắng gọi con trai
“Hạ Minh Viễn, con có chuyện gì thì nói tử tế với Vân Vân, đừng động tay động ͼhân, nếu con dám đánh con bé, mẹ sẽ đánh con ”
Cách một cánh cửa, giọng nói của bà cụ truyền rõ vào bên tɾong, trêu chọc Hạ Vân đỏ mặt, lại đẩy hắn ra nói
“Đi ra ngoài trước rồi nói.”
Hạ Minh Viễn không chịu buông cô ra, thô lỗ kéo áo cô lên cao, đẩy tới trên ngực.
Bộ ngực không có áo lót trói buộc trắng bóng nhảy ra, lắc lư ở trước mặt hắn, hai núm vú màu đỏ nhanh chóng đứng thẳng.
Hạ Vân sợ tới mức suýt nữa kêu ra tiếng, vội vàng cắn môi kìm nén.
Người đàn ông giơ tay xoa ngực cô, cao giọng nói với bà cụ ở bên ngoài “Mẹ, làm phiền mẹ chăm sóc đứa bé một lát, con muốn nói chuyện hẳn hoi với Vân Vân một lúc.”
Sau khi nói xong hắn gấp không đợi nổi há miệng ngậm lấy núm vú của con gái, dùng sức mút vào, sữa tươi thơ๓ ngon lập tức tràn vào tɾong miệng hắn.
Bà cụ ở bên ngoài tức giận nói
“Muốn nói chuyện không thể ra ngoài nói được sao? Có chuyện gì không thể để bà g͙ià như mẹ nghe thấy? Vân Vân, có phải cha cháu đánh cháu hay không?”
“Không, không có bà nội.” Hạ Vân vội vàng mở miệng, nhưng nói xong cô lại nhanh chóng che miệng mình, sợ kêu ra tiếng.
Vậy mà cha cởi quần của cô vào lúc này.
“Cha… Cha đừng như vậy.” Hạ Vân đều sắp bị hù chết, nhỏ giọng nói với cha “Bà nội còn ở bên ngoài mà.”
Hạ Minh Viễn nâng mắt nhìn cô, dùng khí âm nói bên tai cô “Con đừng kêu ra tiếng là được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận