Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời nguyền vĩnh hằng
Họ nằm trên tấm thảm, Lâm Dịch Phong ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, tay vòng qua bụng bầu, cảm nhận từng cử động của các con. Hắn đang ở trên thiên đường.
Nhưng sự bất an của kẻ đã sống qua một kiếp (Kiếp 2) đầy đau khổ bắt đầu len lỏi. Hắn không thể không hỏi.
“Yên Yên,” hắn thì thầm, giọng nói có chút run rẩy. “Nếu… anh nói nếu thôi nhé… nếu ở một thế giới khác, chúng ta không quen nhau thì sao?”
Bùi Yên xoay người lại trong vòng tay hắn, nhíu mày. “Lại nói vớ vẩn gì thế?”
“Không,” hắn nắm chặt tay cô. “Nghiêm túc đấy. Nếu ở thế giới đó, anh vẫn lạnh lùng, vẫn kiêu ngạo, không nhận ra em. Và… em có bạn trai.”
Câu “bạn trai” (Vệ Diễn trong Kiếp 2) khiến cổ họng hắn nghẹn lại.
“Em có thể sẽ kết hôn với người khác,” hắn nói tiếp, gần như là tự tra tấn mình. “Em sẽ sinh con cho người khác. Em sẽ quên anh. Vậy… anh phải làm sao bây giờ?”
Bùi Yên nhìn thấy nỗi thống khổ và sợ hãi chân thật trong mắt hắn. Cô không hiểu tại sao hắn lại nghĩ vậy, nhưng cô đau lòng.
Cô ngồi dậy, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt hắn. “Lâm Dịch Phong, anh nghe cho rõ đây. Sẽ không có ‘nếu như’ nào cả. Sẽ không có ‘người khác’.”
“Dù ở thế giới nào, dù anh có là ai, dù anh có lạnh lùng hay đáng ghét,” cô đưa tay lên vuốt má hắn, “Em cũng sẽ tìm thấy anh. Em sẽ không yêu ai khác ngoài anh. Em thề!”
Lâm Dịch Phong sững sờ. Sự quả quyết của cô như một liều thuốc an thần mạnh nhất.
Hắn thở phào, bật cười, kéo cô lại. “Vậy nếu… nếu anh bắt nạt em thì sao?” Hắn hỏi, giọng đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
Bùi Yên giả vờ suy nghĩ, rồi nheo mắt ranh mãnh. “Nếu anh dám bắt nạt em…”
Cô ghé sát vào tai hắn, thì thầm một câu nói đùa, một lời trêu chọc của đôi tình nhân:
“Em sẽ phạt anh kiếp sau vĩnh vĩnh viễn viễn sẽ không tìm thấy em!”
Một câu nói.
Trong chớp mắt.
Căn phòng màu hồng tan vỡ.
Hơi ấm biến mất. Bụng bầu của cô… phẳng lì. Khuôn mặt cô nhòe đi.
“Không…” Lâm Dịch Phong hoảng loạn. “Không! Yên Yên! Rút lại lời nói đó! Anh xin em! Rút lại ngay!”
Cô nhìn hắn, hoang mang, nhưng hình ảnh của cô đang tan biến. Căn phòng biến thành một màu đen kịt.
“KHÔNG!!!!”
Lâm Dịch Phong bật dậy, gào thét.
Hắn đang ở trong thư phòng tối tăm. Carl. Vinh và thư ký Trương đang giữ chặt lấy hắn. Hắn vừa giật đứt dây nối thiết bị kiểm soát.
“Cho tôi vào lại! NGAY LẬP TỨC!” Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, điên cuồng. Hắn tóm lấy cổ áo Carl. Vinh. “Ông đã hứa! Ông hứa sẽ không kéo tôi ra!”
“Tim cậu đã ngừng đập 5 giây!” Carl. Vinh cũng hoảng sợ hét lại. “Cậu suýt chết! Cậu muốn chết thật à?”
“Tôi phải bảo cô ấy rút lại lời đó! Ông không hiểu à! Tôi phải bảo cô ấy rút lại!” Hắn lặp đi lặp lại như một kẻ điên.
Thư ký Trương nhìn hắn, sợ hãi. “Lâm tổng, cậu bình tĩnh lại! Đó chỉ là một giấc mơ!”
“KHÔNG PHẢI MƠ!”
Hắn gào lên, sự tuyệt vọng vỡ òa. “Kiếp sau vĩnh viễn không tìm thấy em…”
Lời nguyền đã được định.
Hắn lảo đảo. Sự căng thẳng tột độ, cú sốc tâm lý, và thể chất suy kiệt cùng ập đến.
Trước khi thư ký Trương kịp đỡ, Lâm Dịch Phong đã ngã vật xuống sàn, bất tỉnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận