Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi phóng thích tất cả vào bên trong miệng huyệt, Tả Triều Chi nằm trên người của Đường Miên hưởng thụ cảm giác thân mật sau cơn kích tình. Cơ thể hai người dán chặt vào nhau, nhẹ nhàng cọ xát, Đường Miên ghì lấy sau gáy của Tả Triều Chi dán chặt lên hai mắt, trên mặt vô cùng thả lỏng.
Tả Triều Chi nhìn dáng vẻ của nàng lại khế cọ trán với nàng một lúc, nhịn không được mà trêu một câu: “Sao thế, toàn bộ đều là phu quân dùng sức mà, nương tử sao lại mệt mỏi dữ vậy?”
Một nam nhân dồi dào sinh lực là sẽ không muốn lãng phí một chút thời gian nào vào đêm động phòng hoa chúc, vừa mới nghỉ được một lúc thì cự vật chôn trong cơ thể của Đường Miên lại tiếp tục ngẩng đầu.
“Phu quân dũng mãnh quá, ta chịu không nổi…” Đường Miên uể oải đáp lại, nàng cũng rất mong đợi khoảnh khắc này, chỉ là vừa sáng sớm đã phải thức dậy, quần quật cả một ngày khiến nàng thấy có chút mệt mỏi.
Tả Triều Chi cũng thấy dưới mi mắt của nàng xuất hiện một quầng thâm bỗng cảm thấy có chút thương xót: “Đường Đường tốt, bảo bảo ngoan, đã nói muốn sinh bảo bảo cho phu quân rồi đó, nên không cho nàng lười nhác như vậy đâu. Bằng không thì nàng cứ nằm đó hưởng thụ, tý nữa cứ để phu quân dốc sức là được rồi.” Tả Triều Chi nói thì nói như thế, nhưng lại ôm Đường Miên đổi một vòng thành nàng cưỡi ở trên người hắn.
Côn thịt vốn đã to lớn được lượng tinh khí vừa mới bắn trong đợt hoan ái trước bôi trơn, liên tục thao túng huyệt động quyến rũ của Đường Miên. Cảm giác tê dại như sóng thủy triều dồn dập kéo đến, lúc ban đầu chỉ là cảm giác nhẹ nhàng vỗ tới bên chân, sau lại cuộn lên tới đầu gối. Trước khi bản thân nhận thức được thì cả người đã bị vùi trong biển nước mênh mông, chỉ có thể xuôi theo dòng hải lưu giữa lớn dương vô tận.
Tả Triều Chi thủ sẵn ở eo của Đường Miên, giọng nói mê hoặc và đầy mong đợi: “Đường Đường, xem ta vào trong nàng như thế nào đi.”
Biểu cảm mong đợi và cuồng nhiệt của Tả Triều Chi khiến Đường Miên nghe lời rũ tầm mắt nhìn xuống, từ góc độ của nàng có thể phảng phất nhìn thấy thân cây côn thịt to lớn từ từ đâm vào bên trong mình như thế nào, bên trong cơ thể cuộn trào một đợt sóng lớn.
Thị giác, thính giác và xúc giác đều bị hắn lấp đầy, thậm chí ngay cả khứu giác cũng không tránh được, mùi vị ngọt ngào đặc biệt trong lúc hoan ái đều phảng phất xung quanh chưa từng tan biến.
“A Triều, A Triều..” Thẹn thùng qua đi, để lại trong lòng là từng cơn sung sướng tột độ, nàng và hắn kết nghĩa phu thê thêm lần nữa, lần này bọn họ sẽ đi rất lâu và rất xa. Tình cảm trong lòng như muốn chực trào ra bên ngoài, Đường Miên duỗi tay về phía Tả Triều Chi, người bên đây đang kiềm lấy eo của nàng cũng buông tay ra đan chặt với tay của nàng, bàn tay của cả hai đan xen chặt chẽ.
Đường Miên dùng một cách lười nhác mà hưởng thụ cảm giác được Tả Triều Chi đâm vào rút ra, nàng chầm chậm di chuyển vùng eo để miệng huyệt của mình chuyên tâm bao bọc, vuốt ve lấy phần nam tính của Tả Triều Chi. Người bên đây sủng nịch phối hợp với nhịp độ của nàng, từng chút một mà đâm vào, không nhanh cũng không chậm. Chỗ hai người giao thoa dính một mảng nhớp nháp, lớp lông mao màu đen cuộn lại ở trên côn thịt phản chiếu ảnh nước dầm dề.
Mỗi một lần đâm sâu vào bên trong lại vang lên tiếng nước, Đường Miên chỉ cảm thấy bởi vì quá sướng nên cự vật bên trong cơ thể lại to hơn một vòng.
“Sướng quá… Phu quân khiến ta sướng quá…” Giọng nói nũng nịu, đôi mắt đẹp như tơ, cơ thể trần trụi mềm mại từ từ nhấp nhô trên cơ thể của hắn, men theo động tác lên xuống khiến cặp ngực căng mọng dao động. Tả Triều Chi nhìn ngắm cảnh đẹp trước mắt, chỉ cảm thấy như mình đang nằm mơ.
“Ha a… Hmm ưm..” Dù cảm thấy như đang nằm mơ, nhưng xúc giác vẫn cảm nhận được sự sung sướng chân thật, cổ họng của nàng phát ra âm thanh cũng vô cùng rõ ràng.
Huyệt động quyến rũ lần nữa được thức tỉnh, sắp sửa đạt tới cao trào. Đường Miên ngửa cổ ra sau, cánh cổ thon dài đẹp tựa thiên nga làm rúng động lòng người, mái tóc đen dài buông thõng xuống như thác đổ. Đường Miên khẽ rên rỉ, eo cũng không tự chủ được mà tăng tốc độ nhấp nhô, khao khát đạt tới cao trào.
Thịt nộn bên trong huyệt động co rút liên tục, ra sức gặm mút lấy côn thịt đang ra vào trong cơ thể. Tả Triều Chi thoáng cảm thấy phần dưới thân truyền tới một trận tê dại khiến hắn cũng không tự chủ được mà rên nhẹ một tiếng. Đường Miên đưa mắt nhìn về phía Tả Triều Chi.
Từ mặt mày, sống mũi đến đôi môi của Tả Triều Chi càng nhìn càng đẹp, gộp lại cùng với nhau càng giống như tuyệt tác điêu khắc. Hắn là kiểu người lạnh lùng khó có thể tiếp cận với người khác, nhưng với Đường Miên lại như làn gió xuân mê hoặc nhất, thấm sâu vào tận ruột gan.
Đường Miên đang kìm chế, đang chờ đợi, không muốn đạt tới cao trào một mình. Nàng đang đợi hắn, đưa mắt nhìn hắn, nói: “A Triều… A Triều làm ta sướng quá ưm… Vậy ta có làm A Triều thấy sướng không?”
Nàng vừa nói vừa hít một ngụm không khí hóp lại bụng dưới, huyệt động ở giữa hai chân dùng lực mà nuốt lấy dương vật đang liên tục đâm rút bên trong cơ thể mình.
Một giọt mồ hôi óng ánh từ trán Tạ Triều Chi rơi xuống: “Sướng… Rất sướng…” Tả Triều Chi có hơi đê mê, Đường Miên cảm thấy rất ngạc nhiên, vòng eo cũng càng ra sức. Men theo động tác của hắn, đường cong quyến rũ cơ thể của nàng lộ rõ như thế đang vẽ ra hình dáng của quả hồ lô.
“Phu quân..” Đương Miên kiều diễm kêu lên, nàng có thể cảm nhận được cự vật bên trong cơ thể mình như nhảy lên một cái: “Đừng nhịn nữa, chúng ta cùng nhau cao trào có được không?” Giọng nói của nàng vô cùng quyến rũ, dâm mỹ khiến Tả Triều Chi trong một thoáng suýt đã bị nàng kẹp đến bắn ra.
“Vậy cùng nhau ra…” Tả Triều Chi hít một hơi thật sâu chấn chỉnh lại trạng thái, như phát điên mà liên tục cắm vào điểm nhạy cảm, cả người Đường Miên đều rung lắc không ngừng. Huyệt động bên dưới vốn sắp sửa đạt tới trạng thái cao trào lại chịu thêm sự kích thích bị đâm rút điên cuồng, dâm thủy men theo đường cổ tử cung ào ạt tiết ra, nàng nhắm hai mắt lại, thở hỗn hỗn, ưm a một trận dài.
Khoái cảm tìm đến vừa nhanh vừa mãnh liệt, hoa huyệt quyến rũ không chỉ co rút lại mà Tả Triều Chi còn cùng lúc chạm vào nơi sâu nhất bên trong cỗ tử cung. Một luồng tinh khí được phóng thích một trận, Đường Miên chỉ thấy trước mắt mình đều mờ ảo, nàng vô lực chậm rãi cúi người dán vào ngực của Tả Triều Chi.
Trên bờ ngực của Tả Triều Chi truyền tới âm thanh tim đập thình thịch khiến Đường Miên cảm thấy an tâm.
“Đường Đường, nàng biết không… Ở kiếp trước, lúc nàng chết rồi, ta cũng đi theo nàng.” Sau khi được trùng sinh, Tả Triều Chi đều luôn cố tránh không nhắc tới chuyện kiếp trước, thậm chí hắn còn không muốn nhớ tới. Nhưng mà vào giờ phút này, hắn lại chủ động mở miệng.
“Sau khi chết, ta đã tới thành Uông Tử, Mạnh Bà đưa cho ta một chén canh muốn ta quên đi nàng. Nàng đoán xem diễn biến sau đó như thế nào?” Tả Triều Chi khẽ cười, lồng ngực của hắn cũng thoáng phập phồng.
“Như thế nào?” Đường Miên có hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn, tiếp đó lại nhìn thấy ý cười bên trong đôi mắt của Tả Triều Chi.
“Ta đánh bà ta.” Lời nói cùng biểu cảm của Tả Triều Chi khiến Đường Miên trong một thoáng không biết có phải là hắn đang nói đùa hay không.
Dở khóc dở cười thật, khóe miệng nàng khẽ cong lên nhưng lại cảm thấy lúc này không phải lúc nên cười.
Nếu như là thật, vậy thì rốt cuộc chấp niệm của người này sâu đến nhường nào chứ?
Ngẫm nghĩ một lúc Đường Miên lại tin tưởng, xúc động nghẹn ngào lắng nghe Tả Triều Chi tiếp tục bộc bạch tâm ý với mình: “Hứa Đường Miên, ta yêu nàng. Từ nhỏ đã yêu có một mình nàng, cho dù có chết đi cũng không thể nào buông tay nàng được. Ta chính là như vậy, yêu nàng như vậy đấy.” Nói tới đây, viền mắt của Tả Triều Chi cũng lặng lẽ ửng đỏ.
Đường Miên nhớ kiếp trước chỉ thấy Tả Triều Chi khóc một lần, cũng chỉ một lần như thế vào ngày mà nàng chết, hắn đã rơi lệ vào trong hốc mắt của nàng. Một người nồng nhiệt như vậy, nồng nhiệt đến mức khiến thần hồn của nàng cũng vì hắn mà cảm thấy không yên.
“A Triều… Ta thật sự thích chàng, nhưng mà… Tình yêu mà ta dành cho chàng lại thua xa tình yêu mà chàng dành cho ta.” Đường Miên không thể không thừa nhận, Tả Triều Chi yêu nàng nhiều hơn nàng yêu hắn, là thứ tình cảm mà ở kiếp trước nàng không có cách nào chạm tới được.
“Nhưng mà mỗi ngày ta đều sẽ yêu nàng nhiều hơn nữa, nhiều hơn nàng yêu ta một chút nữa, sau này chúng ta đừng xa cách nữa được không?” Đường Miên nằm trong lồng ngực của Tả Triều Chi, giàn giụa nước mắt.
“Được, nhưng mà bàn về tình yêu, nàng mãi cũng không bằng ta.” Tả Triều Chi vô cùng tự tin về khoản này.
“Vậy được, chúng ta cùng chờ xem!” Đường Miên cũng không chịu thua, nàng chăm chú ôm lấy Tả Triều Chi, không muốn buông tay chút nào.
Chí ít thì kiếp này đã khiến nàng dần trưởng thành hơn, khiến nàng yêu hắn nhiều thêm một chút, khiến nàng có thể dùng một cuộc đời mới để xoa dịu nỗi đau đớn đã mang đến cho Tả Triều Chi ở kiếp trước.
Ở trên giường, câu chuyện của cả hai nói đến cả đêm vẫn chưa hết. Mãi tới lúc sáp đèn đã cháy cạn, trời đã hừng sáng, tương lai đong đầy hy vọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận