Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dưới ánh đèn mờ ảo, Ninh Tri nhìn thấy gương mặt với ngũ quan tinh xảo nhưng lại có chút tái nhợt của nguyên chủ, xem ra hiện tại cô ấy đã bắt đầu bị Lâm Điền Điềm hấp thụ hào quang rồi.
Cô đã từng hỏi Bá Vương, lúc cô xuyên trở về gặp phải mình cũng chính là nguyên chủ thì sẽ như thế nào, cô có thể cứu đối phươռg, ngăn cản việc cô ấy bị Lâm Điềm Điềm hấp thụ hào quang mà chết hay không.
Lúc đó Bá Vương ấp úng, sau đó dưới sự ép hỏi của cô nó mới nói cho cô biết, nguyên chủ đã chết và không còn ở không gian này nữa bởi vì nguyên chủ đã biến thành cô.
Nói cách khác, cô cùng nguyên chủ đã tráo đổi thân phận, hơn nữa Bá Vương còn nói với cô, nguyên chủ rấthài lòng với thân phận mới, đối phươռg không muốn trở về.
Ninh Tri nghĩ đến bản thân trước khi xuyên tới đây, vừa có nhan sắc, còn kế thừa một khối tài sản lớn, cô cười, không hề cảm thấy tiếc nuối bởi vì hiện tại cô có nhiều thứ đáng trân quý hơn.
Nguyên chủ nhìn thấy con đường phía trước càng ngày càng tối, cô the0 bản năng bước chậm lại. Cô ấy không hiểu được tại sao Lâm Điềm Điềm lại hẹn gặp cô ấy ở đây.
Cô ấy đứng cách con hẻm không xa, mơ hồ nghe thấy bên tɾong con hẻm nhỏ truyền đến âm thanh đau đớn.
Giống như có ai đó đang bị đánh.
Nguyên chủ lấy đïện thoại ra, nắm thật chặt, cô ấy bước nhẹ nhàng, chuẩn bị đi qua nhìn một chút.
Nhưng mà, chưa để cô ấy lại gần, từ phía sau bỗng dưng có người vỗ vai cô ấy.
Nguyên chủ quay đầu lại nhìn, phía sau trống rỗng, không có ai cả.
Là ảo giác sao?
Cô ấy cắn môi, tɾong lòng có chút sợ hãi, tại sao Lâm Điềm Điềm vẫn chưa đến?
Tiếp the0, bả vai cô ấy bị vỗ thêm lần nữa, trái tim nguyên chủ như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, cô ấy quay lại lần nữa vẫn như cũ không thấy ai cả.
Sau lưng có chút ớn lạnh, nguyên chủ sợ tới mức “a” một tiếng, xoay người chạy mất.
Ninh Tri xấu xa cười, ánh mắt sáng ngời, trò đùa của cô thành công.
Ngay sau khi nguyên chủ chạy đi, Ninh Tri liếc mắt liền thấy một bóng dáng đang tiến tới, đối phươռg có chút lén lút, là Lâm Điềm Điềm.
Trong con hẻm nhỏ, người đàn ông tóc vàng chạy ra, nhìn thấy Lâm Điềm Điềm, anh ta nhanh chóng bắt người đi.
Lâm Điềm Điềm h0àn toàn choáng váng.
Lúc tối cô ta vô tình ngủ quên và mơ một giấc mơ. Trong mơ cô ta thấy Ninh Tri cứu con trai trưởng nhà học Lục, bởi vì ơn cứu mạng, về sau con trai trưởng nhà họ Lục lại yêu Ninh Tri và kết hôn với cô ấy.
Sau khi tỉnh lại, cô ta nhớ mình thiết kế Ninh Tri, hẹn Ninh Tri gặp mặt tại con hẻm nhỏ, xem ra Ninh Tri đã cứu con trai trưởng nhà họ Lục ở con hẻm nhỏ đó.
Lâm Điềm Điềm gấp đến độ không chờ được, cô ta nhất định phải đoạt lấy cô hội lần này.
Cho nên, hiện tại cô ta mới xuấthiện ở hẻm này, còn chưa kịp làm gì đã bị một người đàn ông bắt đi.
“Cứu mạng, anh muốn làm cái gì, buông tôi ra.” Lâm Điềm Điềm bị người đàn ông bắt vào bên tɾong.
“Đại ca, vừa rồi chính là cô ta thét chói tai, khẳng định là cô ta đã nhìn thấy cái gì rồi.” Người đàn ông đẩy Lâm Điềm Điềm đến trước mặt lớn ca.
“Tôi không biết các người đang nói gì, các người mau thả tôi ra, tôi muốn báo cảnh sát.” Lâm Điềm Điềm giãy giụa, cô nhìn thấy một người đàn ông mặc tây trang đang nằm trên mặt đất, vẻ mặt liền vui vẻ,” “Lục thiếu gia, tôi đến cứu anh, tôi sẽ không để bọn họ làm tổn thươռg anh.”
Nghe Lâm Điềm Điềm nói làm những người ở xung quanh đều cười.
“Bản thân còn chưa bảo vệ được vậy mà muốn cứu người?”, một người đàn ông vươn tay chọc vào đầu Lâm Điềm Điềm, “Đầu óc của cô ở đâu? Không mang the0 sao?”
Lâm Điềm Điềm cắn môi, kiên trì nói “Tôi chỉ muốn bảo vệ anh ấy.”
Ninh Tri có thể cứu Lục Thâm Viễn, cô ta cũng có thể.
“Đại ca, cô gái này e là một đứa ngốc đi.”
“Mấy người có biết anh ấy là ai hay không, anh ấy là con trai trưởng nhà họ Lục, Lục gia là nhà g͙iàu số một, không phải là người mà các ngươi có thể đắc tội, nếu còn muốn sống yên ổn thì mau thả chúng tôi ra, nếu không khẳng định Lục gia sẽ không tha cho mấy người.” Lâm Điềm Điềm đứng thẳng thắt lưng, vẻ mặt kiên ℭường muốn cứu Lục Thâm Viễn
“Lục gia, nhà g͙iàu số một sao?”
“Đại ca, e rằng tên này thật sự là lớn thiếu gia nhà học Lục.” Người phụ nữ đột nhiên xuấthiện cũng nói như vậy, nhìn vừa rồi tên này cũng không giống như là đang nói dối.
“Cô ta nói thì mày tin ngay đấy à?” Đại ca hừ một cái, “Đánh cả hai cho tao, ông đây ghét nhất là bị người uy hiếp.”
Lâm Điềm Điềm bị đẩy ngã trên mặt đất, trực tiếp đè trên Lục Thâm Viễn, đau đến mức hắn ta cuộn tròn thân thể.
Mấy người này đều quen với việc đánh đấm, đánh xuống một chút cũng không lưu tình. Lâm Điềm Điềm không nghĩ tới bản thân tới cứu Lục Thâm Viễn mà còn bị đánh, cô ta đau đến mức kho”c thành tiếng, tận lực đem cơ thể của mình trốn sau lưng Lục Thâm Viễn.
Ninh Tri nhìn đến vui vẻ, cô h0àn toàn không nghĩ đến việc Lâm Điềm Điềm sẽ đột nhiên tự xuấthiện ở đây để bị đánh.
Đây có lẽ là vợ chồng có nạn cùng chịu mà người ta hay nói.
Một lúc sau, đầu tóc của Lâm Điềm Điềm rối tung, trên mặt bị người ta đánh đến sưng tấy, cô ta kho”c đến thê thảm kho” nghe.
Đại ca không kiên nhẫn, “Được rồi, chúng ta rút thôi.” Bọn họ không muốn giết hai người này.
Sau khi xem xong vở kịch, Ninh Tri vẫn thấy chưa đã nhưng nghĩ đến Lục Tuyệt cùng Tiểu Tống Tụng còn đang đợi tɾong xe, cô muốn nhanh chống trở về.
Ninh Tri h0àn toàn không có ý định giúp Lâm Điềm Điềm và Lục Thâm Viễn, cô rời khỏi con hẻm nhỏ.
Trong lúc nhất thời, hẻm nhỏ chỉ còn lại tiếng kho”c rống của Lâm Điềm Điềm, còn có Lục Thâm Viễn đang che đầụ
Thấy những người kia đã đi, Lâm Điềm Điềm lau nước mắt, cô ta chạy qua đỡ Lục Thâm Viễn lên, “Lục thiếu gia, anh có sao không? Tôi đến cứu anh.”
Sau khi đỡ Lục Thâm Viễn lên, Lâm Điềm Điềm nghĩ đến vừa rồi mình đã cứu hắn ta, tɾong lòng cô ta liền kích động, vết thươռg trên mặt, trên người cũng không còn đau như trước nữa.
Lâm Điềm Điềm lấy quần áo đang che đầu của Lục Thâm Viễn lên đối diện với đôi mắt u ám của hắn ta.
Gương mặt của cô ta nháy mắt đỏ lên nhưng vốn dĩ gương mặt của cô ta đã sưng đỏ cho nên nhìn không ra sự thẹn thùng, “Lục thiếu gia, tôi……”

Bình luận (0)

Để lại bình luận