Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tóc Mộc Trạch Tê rối loạn dính vào khuôn mặt nhỏ nhắn, mặt ửng đỏ, khóe môi chảy nước, thân thể cô như rơi vào trong bể nước ấm, nước ấm tràn ngập thể xác khiến cô thất thần, mê muội.
Huyệt nhỏ bị đâm tới cực khoái co giật run rẩy. Cơ thể bị trói không ngừng run bần bật, cửa huyệt thỉnh thoảng chảy ra một dòng tinh dịch.
Toàn thân Mộc Trạch Tê run rẩy, như thể chỉ cần thổi một phát là cô có thể tan chảy.
Nghiêm Kỷ hiển nhiên không buông tha cô, lật cô nằm nghiêng, nâng đùi cô gác lên vai mình rồi lại thúc mạnh vào.
“Ư~ đừng” Bàn tay nhỏ bé của cô ấy bấu chặt chăn bông khóc nức nở, làn da trắng nõn non nớt của cô ửng hồng.
Sau khi thổn thức một lúc lâu mà không nói được lời nào, cô bị hạ gục bởi những cơn cực khoái, những lần đâm chọc không ngừng không chút thương tiếc của người đàn ông.
Tại nơi tiếp xúc bộ phận sinh dục của hai người, côn thịt đỏ rực đâm thẳng vào hoa huyệt hồng hào và mềm mại, bên trong chảy ra hỗn hợp trộn lẫn dâm thủy và tinh dịch của hai người, trông vô cùng dâm đãng.
Nghiêm Kỷ nhìn Mộc Trạch Tê nằm sấp, màu hồng lan đến tận cổ, hai bầu ngực nặng nề đung đưa bị ép trên giường, cảnh tượng thật sự gợi tình.
Cô bị anh đâm chọc thỏa mãn sung sướng đến mức không thể chịu đựng nổi, càng vùi mặt vào sâu hơn, vừa thở hổn hển vừa khóc.
Nghiêm Kỷ hít một hơi hài lòng: “Vài ngày nữa, cậu báo Vương Đại Bằng cậu sẽ rời đi, biết chưa? Chúng ta rời khỏi đây và trở về thành phố Z.”
Cô có một số loại trực giác bản năng về Nghiêm Kỷ. Nếu Nghiêm Kỷ nói ra như vậy, chứng tỏ anh đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa, anh sẽ không bao giờ làm gián đoạn kế hoạch chỉ vì cô nói không đồng ý.
Mộc Trạch Tê vùi đầu vào chăn bông, cắn môi rên rỉ, không muốn đáp lại.
Nghiêm Kỷ không quan tâm dù cô có giận anh đi nữa, chỉ cần cho côn thịt cứng ngắc của anh đâm một lúc là được.
Mộc Trạch Tê đã bị Nghiêm Kỷ nhốt liên tục ba ngày. Trong ba ngày này, ngày nào Nghiêm Kỷ cũng làm cô, bôi thuốc nếu cô bị sưng tấy, rồi lại làm tiếp, khiến thuốc bôi cũng bị đẩy vào chỗ sâu nhất.
Cô không ngừng rên rỉ, la hét, cầu xin sự thương xót…
Ý chí của Mộc Trạch Tê bị mài mòn từng chút một, cho đến khi cô khóc, đầu hàng và đồng ý trở về thành phố Z…

“Lát nữa tạm biệt anh Đại Bằng của cậu là được, những thứ khác không cần nói.” Nghiêm Kỷ dùng một tay điều chỉnh vô lăng, tay còn lại rảnh rỗi vuốt ve bắp đùi trơn bóng của Mộc Trạch Tê.
Chân Mộc Trạch Tê vẫn rất đau, cô rất sợ Nghiêm Kỷ.
Cô cắn môi, mang theo sự oán hận bị giày vò ba ngày, đẩy tay anh ra: “Cậu lo lái xe đi.”
Nghiêm Kỷ nhìn bàn tay trống không, quay đầu nhìn cô.
Không vui không buồn, khiến người khác càng thêm sợ hãi, mỗi lần anh làm cô cũng dùng ánh mắt như vậy.
Mộc Trạch Tê lập tức mềm lòng, không cứng đầu với Nghiêm Kỷ nữa. Đây là đạo lý mà ba ngày qua cô đã tự đúc kết ra, co được dãn được mới là đạo lý đúng đắn, nếu không sẽ phải chịu trừng phạt.
Mộc Trạch Tê thu lại sự oán hận, ho nhẹ một tiếng, tỏ vẻ bình tĩnh: “Ngồi cẩn thận, lát nữa vấp phải đá cậu bị ngã ra ngoài thì sao? Cậu không biết lái xe, chúng ta sẽ bị lật xuống mương mất…”
Đoạn đường phía trước bằng phẳng, rộng rãi, đừng nói đá, đến cái hố cũng không có. Anh lại bị dáng vẻ giả vờ ngây ngô quen thuộc, nói vài ba lời tẩy não của cô đánh lạc hướng.
Lúc này, hai người như trở về thời thơ ấu.
Nghiêm Kỷ vẫn rất vui vẻ, duỗi tay vuốt ve khuôn mặt trơn mềm của Mộc Trạch Tê.
Xe việt dã lần nữa đi vào nơi thân thuộc, thu hút ánh mắt của người qua đường. Mộc Trạch Tê ngồi trên xe ngượng ngùng chào hỏi với những người có quen biết.
Từ xa Mộc Trạch Tê đã nhìn thấy Vương Đại Bằng đứng trong đám người chờ cô, bên cạnh đặt một túi đồ lớn.
Mộc Trạch Tê biết hôm nay anh Đại Bằng phải đi làm nhiệm vụ.
Vương Đại Bằng nhìn thấy Nghiêm Kỷ, tay nắm thành quyền, cắn răng, mang theo oán hận nhìn anh.
Nghiêm Kỷ cũng không vui với suy nghĩ của Vương Đại Bằng. Anh biết là ý tốt, nhưng hôn nhân trong quân đội dễ kết hôn không dễ ly hôn.
Nếu đóng dấu thật, nửa đời sau của Mộc Trạch Tê sẽ bị hôn nhân ràng buộc, đến lúc đó phải sống cùng anh ta sao? Không thể được!
Hai người kiềm chế bản thân, ai cũng đều mang theo ý thù địch, nhưng nghĩ tới việc hai người đàn ông có xung đột, sau này người khác sẽ dị nghị Mộc Trạch Tê, nên cuối cùng bọn họ đều không ra tay.
Vương Đại Bằng có lời muốn nói với Mộc Trạch Tê, Nghiêm Kỷ đứng bên cạnh chờ.
Xung quanh đều không ngừng đánh giá Nghiêm Kỷ
“Cháu chào cô chú, cháu là Nghiêm Kỷ, là người đến đón Mộc Trạch Tê.” Mắt Nghiêm Kỷ cong cong, chủ động nở nụ cười chào hỏi với các cô chú đang đánh giá bản thân mình.
Anh sở hữu dung mạo xuất chúng, dáng người nổi bật, khí chất bất phàm. Dáng vẻ ấm áp, lễ phép này của anh trông rất dễ gần.
Nhất thời các cô dì cũng yên tâm hơn, không nhịn được sự tò mò trong lòng chủ động bắt chuyện với anh. Nghiêm Kỷ nhiệt tình đáp lại, chỉ một lúc mọi người đã huyên náo hơn hẳn.
Bên Mộc Trạch Tê.
Cô cảm thấy rất có lỗi với Vương Đại Bằng, nhíu mặt định xin lỗi thì anh ta đã gõ đầu cô.
“Bây giờ anh không thích cậu ta nhưng cậu ta nói rất đúng, là anh đã không suy nghĩ thấu đáo. Làm vợ của quân nhân không dễ, một số bộ đội đặc thù như anh càng khó hơn, gặp một nhiệm vụ đặc biệt nào đó có thể sẽ mất tích bốn năm năm.”
“Một khi ký tên đóng dấu, muốn hủy bỏ rất khó khăn. Cho dù giữa chúng ta là giả, nhưng trên phương diện đạo đức và pháp luật, em không thể qua lại với người khác nữa, việc này sẽ làm lỡ dở cuộc đời em. Lỡ như anh Đại Bằng thích nữ quân nhân nào, đó cũng chính là làm chậm trễ cuộc đời của anh. Bé Tê của chúng ta cho dù kết hôn cũng phải được chồng yêu chiều hết mực.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận