Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Gia đình?” Bản thân là người nhà nhướng mày.
“Anh ấy là một người đàn ông rấtyêu gia đình. Tuy không thể nói ra nhưng nghe nói anh ấy coi cháu gái nhỏ của mình như báu vật.” Frank lặng lẽ nói, đảm bảo rằng người tɾong ßếp không thể nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ “Tất nhiên, tôi không nói rằng anh ấy có bất kỳ ‘sở thí¢h kỳ lạ’ nào.”
Thời Di nhướng mày thí¢h thú “Ồ, sở thí¢h kỳ lạ.”
“Ừm, dù sao thì anh ấy cũng chỉ rấtyêu quý cháu gái nhỏ của mình mà thôi.” Frank nghiêm mặt nói “Tôi từng cùng anh ấy đến một cửa hàng trang sức, em biết đấy, tất cả đều là màu hồng theo phong cách công chúa. Là một người đàn ông trưởng thành, tôi cảm thấy rấtkhó chịu, nhưng anh ấy có thể chọn một món quà mà không hề đổi sắc, nói rằng anh ấy đang mua một món quà cho cháu gái nhỏ của mình… Tôi nghe nói anh ấy còn có một cháu gái khác, nhưng dường như không thấy anh ấy mua cho cháu gái đó môt món quà nào cả, thực sự bất công, đúng không?”
“Đúng vậy, thật… thiên vị.” Thời Di ngước mắt lên, đầy ẩn ý nhìn người đàn ông đang cầm khay đi ra từ ßếp.
Cốc cà phê được đặt trên bàn, phát ra âm thanh trầm thấp, Thời Dung liếc nhìn Frank rồi nói “Bất công gì?”
“Không có gì cả ” Frank xua tay rồi cầm lấy ly cà phê anh mang đến “Tôi có thể yên tâm uống không?”
“Đã bảo cậu hãy trân trọng nó.” Thời Dung tức giận nói “Thời Di?”
Thời Di đảo mắt tinh nghịch “Đang nói về cháu gái nhỏ của anh đấy? Em nghe nói anh đã mua cho cô ấy một món quà nhỏ, nhưng không mua cho chị họ của cô ấy. Nếu chị họ của cô ấy biết được thì sẽ không tức giận sao?”
“Có gì mà tức giận?” Thời Dung nghiêm mặt trả lời “Anh luôn thí¢h cháu gái nhỏ của mình hơn, không ai có thể qua mặt được.”
Frank dùng ánh mắt của người ngoài hành tinh nhìn anh, lắc đầu thở dài “Cậu thật sự không biết nói chuyện. Phụ nữ không muốn nghe những gì cậu vừa nói, ai cũng muốn là người đầu tiên tɾong lòng người mình yêu, em nói đúng không? Thời Di.”
Thời Di chống cằm, nhìn Thời Dung đầy khıêu khích “Không sao đâu, bởi vì tôi cũng yêu chú út của mình nhất. Trên đời này không ai có thể vượt qua chú ấy.”
Frank đưa mắt qua lại giữa hai người, rõ ràng là cảnh một cặp đôi ăn miếng trả miếng, nhưng không hiểu sao lại có vẻ như anh ta đã ăn một ngụm cơm chó.
“Hai người…” anh ta nghĩ ngợi tɾong đầu những lời “Hai người quả là một cặp trời sinh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận