Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mưa vẫn rơi không ngừng bên ngoài cửa sổ, tiếng tí tách đều đặn như một bản nhạc nền dịu dàng, làm dịu đi không khí căng thẳng trong căn phòng nhỏ của Ngôn Trăn. Cô ngồi trên ghế sofa, chân gác lên thành ghế, tay lướt điện thoại nhưng ánh mắt lại không tập trung. Đầu óc cô vẫn còn vương vấn những cảm xúc lẫn lộn từ cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Trần Hoài Tự hôm qua, khi anh bất ngờ xuất hiện ở khu ký túc xá để đưa cô một ít đồ ăn khuya mà cô thích.
“Ngôn Trăn, em lại đang nghĩ gì đấy?” Giọng nói của Tưởng Nghi vang lên từ phía bàn học, nơi cô bạn đang cặm cụi với đống tài liệu cho bài thuyết trình sắp tới.
Ngôn Trăn giật mình, quay sang nhìn Tưởng Nghi với vẻ mặt lơ đãng. “Không có gì, chỉ là… đang nghĩ lung tung thôi.”
Tưởng Nghi nhướn mày, rõ ràng không tin. “Lung tung? Cậu mà lung tung thì chắc chắn là có liên quan đến Trần Hoài Tự. Nói đi, lại cãi nhau à, hay là anh ấy lại làm gì khiến cậu đỏ mặt?”
Ngôn Trăn phì cười, ném cái gối nhỏ về phía Tưởng Nghi. “Cậu đừng có đoán bừa! Chỉ là… hôm qua anh ấy mang đồ ăn đến, rồi nói vài câu kỳ lạ. Tự nhiên bảo là muốn đưa mình đi đâu đó cuối tuần này, nhưng không nói rõ là đi đâu. Cậu thấy có đáng nghi không?”
Tưởng Nghi chống cằm, ra vẻ suy tư. “Đáng nghi lắm chứ. Trần Hoài Tự mà chủ động rủ cậu đi chơi, không phải là kiểu đi ăn uống bình thường đâu. Chắc chắn có ý đồ gì đó. Cậu có đồng ý không?”
“Còn chưa trả lời.” Ngôn Trăn nhún vai, nhưng khóe môi khẽ cong lên. “Mình bảo để mình suy nghĩ đã. Không thể để anh ấy nghĩ mình dễ đồng ý được.”
Tưởng Nghi cười lớn. “Đúng là Ngôn Trăn! Dù có thích đến mấy cũng phải giữ giá chứ. Nhưng mà này, cậu có thấy dạo này anh ấy… khác khác không? Kiểu như, quan tâm cậu nhiều hơn, nhưng lại hay nói mấy câu nửa đùa nửa thật ấy.”
Ngôn Trăn không đáp ngay. Cô nghĩ về những khoảnh khắc gần đây, khi Trần Hoài Tự xuất hiện đúng lúc cô cần, dù chỉ là những việc nhỏ nhặt như đưa ô khi trời mưa hay lặng lẽ để lại một ly cà phê trên bàn học của cô. Nhưng anh luôn giữ một khoảng cách, như thể muốn cô tự nhận ra điều gì đó. Điều này khiến cô vừa tò mò, vừa bối rối.
“Thôi, không nghĩ nữa.” Ngôn Trăn đứng dậy, vươn vai. “Mình đi tắm đây. Cậu làm bài xong chưa, tối nay đi ăn khuya với mình không?”
Tưởng Nghi lắc đầu, chỉ vào đống giấy tờ. “Chưa xong đâu, cậu đi một mình đi. Mà cẩn thận đấy, không khéo lại gặp Trần Hoài Tự ở đâu đó, rồi bị anh ấy ‘bắt cóc’ luôn.”
Ngôn Trăn lè lưỡi, không đáp, nhưng trong lòng lại thoáng nghĩ: Nếu thật sự bị anh ấy ‘bắt cóc’, có khi cũng không tệ.
________________________________________
Đêm đó, Ngôn Trăn quyết định ra ngoài một mình. Cô chọn một quán ăn khuya nhỏ gần trường, nơi có món cháo cá mà cô yêu thích. Trời vẫn mưa lất phất, nên cô đội mũ áo khoác, bước đi chậm rãi trên con đường lát đá. Đèn đường hắt ánh sáng vàng nhạt, phản chiếu trên mặt đường ướt, tạo nên một khung cảnh vừa cô đơn vừa lãng mạn.
Cô vừa ngồi xuống bàn, gọi món, thì điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Trần Hoài Tự.
“Đang ở đâu?”
Ngôn Trăn nhíu mày, trả lời: “Ăn khuya. Sao, lại muốn kiểm tra à?”
Chưa đầy một phút sau, tin nhắn mới đến: “Quán cháo cá, đúng không? Ngẩng đầu lên.”
Cô ngẩng đầu, và quả nhiên, Trần Hoài Tự đang đứng ở cửa quán, áo khoác đen ướt một chút vì mưa, mái tóc hơi rối nhưng vẫn không làm giảm đi vẻ cuốn hút vốn có. Anh bước vào, kéo ghế ngồi đối diện cô như thể đó là chuyện đương nhiên.
“Anh làm gì ở đây?” Ngôn Trăn hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim cô đang đập nhanh hơn bình thường.
“Đi ngang qua, thấy em.” Trần Hoài Tự đáp, giọng nhàn nhạt. Anh gọi thêm một bát cháo, rồi quay sang nhìn cô. “Cuối tuần này, em có rảnh không?”
Ngôn Trăn nhướng mày, làm bộ suy nghĩ. “Còn tùy. Anh định rủ tôi đi đâu? Nếu là mấy chỗ nhàm chán thì tôi không đi đâu.”
Anh cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn quán. “Không nhàm chán. Một chỗ em sẽ thích. Nhưng tôi không nói trước, em cứ đi rồi biết.”
“Anh đúng là…” Ngôn Trăn lườm anh, nhưng không giấu được nụ cười. “Thôi được, tôi sẽ suy nghĩ. Nhưng nếu không vui, anh phải đền bù đấy.”
“Được, tôi đền.” Trần Hoài Tự gật đầu, giọng chắc chắn.
Bát cháo được mang lên, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Hai người ăn trong im lặng, nhưng không khí không hề gượng gạo. Ngôn Trăn thỉnh thoảng liếc nhìn anh, nhận ra Trần Hoài Tự hôm nay có vẻ thoải mái hơn thường lệ, không còn vẻ lạnh lùng xa cách như trước. Cô không biết, nhưng trong lòng anh, kế hoạch cho chuyến đi cuối tuần này không chỉ đơn giản là một buổi hẹn, mà là một bước tiến mới trong mối quan hệ của họ.
Khi rời quán, mưa đã tạnh. Trần Hoài Tự đưa cô về ký túc xá, bước đi bên cạnh cô, tay đút túi áo. Đến cổng ký túc, anh dừng lại, nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm.
“Ngôn Trăn, cuối tuần này, em sẽ không hối hận đâu.” Anh nói, giọng trầm thấp, mang theo một chút gì đó như lời hứa.
Cô mỉm cười, cố tình trêu: “Hy vọng thế, Trần tổng. Đừng để tôi thất vọng.”
Anh không đáp, chỉ nhìn cô bước vào cổng, cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn. Trong lòng Trần Hoài Tự, một quyết định đã hình thành rõ ràng. Cuối tuần này, anh sẽ nói với cô những điều anh đã giữ kín bấy lâu.

Bình luận (1)

1 bình luận

  1. Chương bị nhảy, bùn ghê

Để lại bình luận