Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi quyết định, sau này cho dù nghĩ đến người đàn ông hay người phụ nữ nào, nhất định cũng không cho người đàn ông này biết được!

Ôi mẹ ơi, eo của tôi a! Đau quá đi mất!

Buổi tối ngày thứ hai, Giang Mặc Mặc triệu tập tôi cùng Lưu Tĩnh mang theo đồ ăn vặt tự chuẩn bị và bia, đúng tám giờ gõ cửa nhà của hàng xóm mới Tô Tầm.

Dưới sự chào hỏi thân thiện của Tô Tầm, ba người chúng tôi tự nhiên giống như vào hang ổ của mình, cầm tay chủ nhân bồi dưỡng tình cảm thật tốt.

Vì thế, dưới mị lực kém cỏi cùng dụ dỗ áp bức của ba người, Tô Tầm cuối cùng cũng can tâm tình nguyện nói ra lai lịch của mình.

Tô Tầm, nữ, cùng tuổi với Hàn Lỗi, kiểu rùa biển, là một lập trình viên Internet tự do, nhưng mà có một công ty trên danh nghĩa, mà lần này chuyển tới thành phố của chúng tôi hoàn toàn là bởi vì anh chàng của cô ấy đang sống ở chỗ này, cô ấy vẫn luôn yêu một cậu em nhỏ hơn mình hai tuổi, từng bởi vì say rượu mà cùng nhau XXOO, song bởi vì nguyên nhân nào đó không hề ở với nhau nữa, đến tận hôm nay, cô ấy đối với người đàn ông đó vừa là yêu vừa là không muốn yêu, hết sức mâu thuẫn.

Một cô gái điển hình cho mối tình khó khăn a, bất quá nói đi nói lại, cậu em nhỏ tuổi kia của cô ấy không biết là kẻ ngu ngốc hay là đồ đầu heo nữa, bày đặt một đại mỹ nhân không thèm, hắn nghĩ hắn là ai chứ?

(Momo: Bạn nghĩ hắn là ai?=]])

Tình hữu nghị của các cô gái dưới những chuyện bát quái và đùa giỡn mà hình thành, cho nên chỉ trong một đêm, bốn người chúng tôi đã chị em tương xứng, không khí hài hòa, rất tốt đẹp, rất lớn mạnh.

Tối hôm đó, lại đến phiên tôi ra cửa vứt rác, mọi người có phải rất rối rắm không hiểu vì sao lúc nào cũng là tôi đem rác đi bỏ phải không, thật ra thì tôi cũng không hiểu vì sao mỗi lần chơi búa kéo bao mình luôn là kẻ thua cuộc a~

Ở nhà chúng tôi, vì duy trì sự công bằng và thú vị, hai người đều dùng búa kéo bao để quyết định xem hôm nay ai là người đi vứt rác, kết quả rất rõ ràng, người thua luôn luôn là tôi, vì vậy lần nào cũng đều “may mắn” nhận được “phần thưởng” bị coi là “bất hạnh” này.

Tôi vừa lầm bầm nguyền rủa Hàn Lỗi không có phong độ không có tính người vừa đem rác đặt trong góc cầu thang chuyên để đồ bỏ đi, sau đó tiếp tục lầm bầm đóng cửa cầu thang, tính quay về nhà.

Đúng lúc tôi mở cửa, thoáng chốc, một thân ảnh nhanh chóng rẽ vào khúc quanh.

Thân ảnh ấy khiến cho tôi quên mình chạy theo, nhưng vừa lúc đuổi kịp tới khúc quanh thì chỉ có thể tiếc hận gương mắt nhìn cánh cửa thang máy chậm rãi khép lại một giây trước.

Tôi nhìn chằm chằm cánh cửa thang máy như đang suy nghĩ điều gì, cười lạnh một tiếng, không sai, thân ảnh kia dù có hóa thành tro tôi vẫn nhận ra được, đây tuyệt đối là bóng lưng của Tiểu Hạo Hạo.

Tôi xoay người nhìn về phía cánh cửa nhà Tô Tầm. Một cậu em trai, một cô gái lớn hơn anh ta một tuổi, khà khà, xem ra chân tướng sắp đến lúc rõ ràng rồi!

Bởi vì nguyên nhân nào đó, tâm tình tôi tốt hẳn lên, vừa về nhà vừa ư ử một điệu hát dân gian, lần đầu tiên tôi thích cái việc đem rác đi vứt này đó nha!

Ch nên mấy tối liền, tôi đều chủ động yêu cầu đi vứt rác, điều này khiến cho Hàn Lỗi có chút khó hiểu, nhưng mà kẻ phong độ thân sĩ như anh cuối cùng cũng quyết định tôn trọng ý nguyện của tôi.

Kế này của tôi gọi là ôm cây đợi thở, tôi không tin Tần Hạo sẽ không sa lưới, nếu như anh ta thật sự là cậu em trai trong lời của Tô Tầm.

Thật đáng mừng, ở buổi tối thứ ba cực khổ ngồi chồm hổm quan sát của tôi, cuối cùng cũng đã có thể bắt được thân ảnh lén lén lút lút của Tần Hạo.

Khi anh ta đi ra khỏi cửa nhà Tô Tầm liền cẩn thận quan sát mọi thứ xung quanh, sau đó đúng lúc đang định chạy biến thì tôi một phen bùng nổ, đẩy cửa cầu thang ra, ở phía sau anh ta dùng khẩu khí mười phần uy lực mà chỉ đủ cho hai người có thể nghe được gào lên: “Tần Hạo đại đầu heo! Một, hai, ba kẻ đầu gỗ không được nhúc nhích!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận