Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Ẩn chết vào mùa đông.
Ngày đó cậu bị cảm, Minh Nguyệt cho cậu uống hai viên Cephalosporin.
Dáng người Cố Ẩn khá cao, cậu lừa quản lý quán bar nói mình đã thành niên. Dựa vào dung mạo xuất chúng, cậu được quản lý cho đi tiếp rượu vào buổi tối, cộng thêm tài ăn nói ngọt ngào tháng này cậu đã kiếm được hơn 5000 tệ.
Hôm nay Cố Ẩn bỏ tiền ra đếm lại, tính xem còn cần bao nhiêu tiền để em trai có thể đi học cấp ba với cậu, lại tính xem còn cần bao nhiêu tiền mới đủ mua quà sinh nhật cho Mạt Hà. Cố Ẩn thở dài, vẫn chưa đủ, vì thế cậu vẫn phải đi làm.
Ngày đó, cái chết của cậu diễn ra quá nhanh. Xe cứu thương còn chưa tới, Cố Ẩn đã không còn hơi thở.
Ngay ngày hôm sau, sau khi Cố Ẩn qua đời, Cố Thâm thay anh trai tham gia kỳ thi phân lớp. Tất nhiên, Cố Thâm không phát huy tốt.
Cái chết của Cố Ẩn như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, Minh Nguyệt bùng nổ. Bà thu dọn hành lý, ngay tối hôm thứ ba liền bỏ trốn. Sau khi Cố Lôi biết tin tức, ông ta nổi trận lôi đình, quăng bàn quăng ghế. Càng tức càng điên người, không có chỗ phát tiết, ông ta nhằm vào người duy nhất có liên hệ với Minh Nguyệt, Cố Thâm.
Đó là những ngày tháng đen tối nhất của Cố Thâm:
Bị nhốt trong căn phòng tối om, cửa sổ phủ một tầng bụi dày, rèm cửa không bao giờ được kéo ra. Thiếu niên bị cầm tù, trong thế giới của anh chỉ còn người cha tàn nhẫn. Cố Thâm thường xuyên bị bỏ đói, đói đến ngất đi, lúc tỉnh lại trên mặt đất cũng chỉ có một bát cơm trắng, không có bất kì dụng cụ nào. Cố Thâm chỉ có thể giống như chó, bò đến chỗ bát cơm, bốc ăn bằng tay, cơn đói khiến anh chẳng còn để ý đến lễ nghĩa liêm sỉ, anh liếm sạch sẽ bát cơm.
Một khi Cố Lôi uống rượu, đêm đó trong phòng sẽ nghe thấy tiếng mắng, tiếng chửi, tiếng tát thanh thúy, tiếng gậy gộc gãy nát, còn có cả tiếng kêu thảm thiết của thiếu niên. Quần áo trên người Cố Thâm toàn là tro bụi và vết máu, dơ bẩn chật vật, anh đã hơn mười ngày không được tắm rửa. Cố Thâm giống như một cái xác chết, mỗi ngày quỳ rạp trên mặt đất, cúi đầu ho khan từng cơn, không lúc không tỏa ra hơi thở chết chóc, hư thối.
Ngày qua ngày, nước mắt và máu tươi đã cạn khô. Bóng tối vô tận xâm chiếm đôi mắt của anh, thiếu niên mất đi tự do, đôi mắt giống như căn phòng, tối om, song sắt ở khắp nơi.
Cố Thâm thông qua cửa sổ, nhìn về phương xa, chậm rãi lấy ra con dao dưới gối đầu.
Tay phải gắt gao nắm chặt chuôi đao.
Anh trầm mặc nhìn cuộc chiến bên ngoài qua ô cửa sổ, bóng đêm dần đến thế chỗ cho bầu trời xanh lam, hoàng hôn màu cam cháy bỏng dần khuất sau rặng núi, mây đen tầng tầng.

Ngay lúc Cố Lôi chuẩn bị cho Cố Thâm đói chết để xả cơn tức giận khi Minh Nguyệt rời nhà bỏ trốn, thì Minh Nguyệt lại trở lại. Minh Nguyệt muốn kết hôn với người khác, nên không thể không quay trở lại tìm Cố Lôi làm thủ tục ly hôn. Cố Lôi biết chuyện, mặc định rằng người đàn bà này đã phản bội mình, càng tức điên người.
Đôi mắt Cố Lôi long lên sòng sọc, hiện lên những tia máu đỏ, ánh mắt tràn đầy sát khí như muốn giết người: “Mẹ nó, mày đúng là đồ lẳng lơ! Bây giờ câu được người giàu có thì tự cho mình là ghê gớm đúng không! Mày dám ngoại tình sau lưng ông đây! Mày mẹ nó đúng là đồ ti tiện!”
“Anh ấy có tiền hơn ông, cũng có bản lĩnh hơn ông, tôi muốn ở cùng anh ấy có gì là sai? Ông thì tính là loại đàn ông gì? Lấy tư cách gì mà đòi mắng tôi?!” Minh Nguyệt cũng bị chọc giận.
Cố Lôi đột nhiên mở cánh cửa phòng đang nhốt Cố Thâm ra, kéo cổ áo anh, vứt trên mặt đất.
“Mày không cần con trai của mày nữa có đúng không?!”
Thiếu niên có dáng người cao ráo, khung xương to, nhưng mấy ngày chẳng được ăn uống tử tế, thành ra cả người cậu gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, gió thổi là bay. Thiếu niên trổ mã thành công, cho dù trợn mắt cũng có vẻ phong hoa tuyết nguyệt. Bị nhốt trong phòng tối lâu, rồi lại đột nhiên bị ném ra ngoài, Cố Thâm nheo mắt, theo bản năng vươn tay chắn bớt ánh sáng.
Minh Nguyệt nhíu mày: “Đó là con trai của ông, liên quan gì đến tôi?”
Cố Lôi nghe thấy lời này, cơn tức giận kích thích gương mặt ông ta vặn vẹo: “Được được được. Không có quan hệ gì với mày có đúng không!”
Cố Lôi dùng sức, nắm tóc, kéo đầu Cố Thâm lên, thiếu niên bị kéo đau đến nhíu mày.
“Minh Nguyệt, con mẹ nó nếu mày dám thật sự bỏ đi, mày có tin tao giết chết thằng này không! Mày con mẹ nó đúng là đồ đê tiện! Ông đây muốn giết chết cả hai đứa chúng mày! Ông không được sống tốt! Thì hai bọn mày cũng đừng nghĩ được yên ổn!”
Cố Lôi tức giận, giơ chân ra sức đá đạp lung tung lên bụng Cố Thâm.
Cố Thâm chỉ cảm thấy thân thể càng ngày càng trong suốt, giống như có một cây đinh lớn đâm thủng mạch máu của anh, máu bắn tung tóe, máu chảy thành dòng. Thế giới giống như được nhìn qua lăng kính vạn hoa, bắt đầu vặn vẹo, quay vòng tròn.
Đau. Giống như ngũ tạng lục phủ bị đào rỗng.
Nhưng thế này vẫn không so được với nỗi đau mất anh trai.
Cố Lôi lại tung thêm một cú đá. Chân phải ông ta đạp lên lưng anh, chân trái không ngừng đá vào người anh. Gương mặt của người đàn ông dữ tợn như con linh cẩu, nhìn chằm chằm vào Minh Nguyệt.
“Đồ tiện nhân! Mày mẹ nó nếu không muốn nhìn thấy thằng này bị tao giết chết thì ngoan ngoãn về nhà cho ông đây! Có nghe thấy không!”
Cố Thâm bị đánh đến ánh mắt càng ngày càng mơ hồ, thiếu niên chỉ có thể nhắm mắt lại, hai tay ôm đầu, vẻ mặt chết lặng xin tha.
“Ba. Cầu xin ba, đừng đánh…”
Minh Nguyệt nuốt một ngụm nước bọt, bà nhìn Cố Thâm nằm dưới mặt đất lạnh lẽo, bị đánh đến không còn sức lực. Trái tim bà dần bình tĩnh lại.
“Tùy ông. Dù sao tôi cũng không cần đứa con này, ông muốn đánh chết nó thì cứ việc.”
Cố Thâm khó tin mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn người mẹ ruột đã vất vả sinh ra mình. Ánh mắt đó như muốn nhìn thấu tâm tư của Minh Nguyệt.
Giờ phút này, Cố Thâm đã hiểu rõ, bây giờ đã không còn ai yêu anh nữa.
Mỗi người được anh kí thác hi vọng đều chỉ muốn khiến anh đau đớn chết lặng.
Cố Ẩn đã như vậy, những người khác cũng như thế.
Mọi người trên toàn bộ thế giới này chỉ muốn nhìn thấy anh sống không bằng chết.
Cố Thâm thoáng ngừng hô hấp. Mái tóc lòa xòa che đi ánh mắt anh, tay chân cứng đờ, cả người lạnh toát cứ như đang ở trong hầm mộ.
Cố Ẩn có tiền đồ nhất trong nhà đã chết, người vợ Cố Lôi bỏ ra mười vạn sính lễ để mua về lại muốn chạy, còn để lại một đứa con Cố Thâm chưa từng được đi học. Ý nghĩ âm u này khiến Cố Lôi lâm vào tuyệt vọng, giật mình điên cuồng, hiện tại ông ta chỉ hận không thể ngọc nát đá tan. (1)
(1): Ngọc nát đá tan: 玉石俱焚: ngọc đá đều cháy; tốt hay xấu rồi cũng bị tiêu hủy, ý nghĩa giống câu cùng đồng quy vu tận.
Ông ta như điên rồi, gật gật đầu: “Được! Không cần nó nữa đúng không! Vậy hôm nay ông tiễn nó đi gặp Diêm Vương!”
Cố Lôi đi vào phòng bếp, cầm con dao phay lao ra.
“Có gan thì ông cứ ra tay!” Minh Nguyệt cố ý cao giọng, âm thầm kích thích Cố Lôi. Một ý nghĩ ác độc cứ xoay quanh đầu bà ta, bà ta hi vong tên Cố Lôi đang điên cuồng kia sẽ thật sự giết chết Cố Thâm, sau đó bà ta sẽ đi báo công an. Nỗi uất hận muốn Cố Lôi ngồi tù trong lòng bà ta còn lớn hơn sự sống chết của Cố Thâm.
Quả nhiên Cố Lôi đang điên cuồng ngay lập tức bị trúng kế: “Mày cho rằng ông không dám?!”
Ngay sau đó, con dao phay lưu loát rạch một đường qua bụng Cố Thâm. Thân thể thiếu niên tức khắc co rụt lại. Miệng vết thương dài 10 centimet nứt toác ra, máu bắt đầu chảy ồ ạt, nhiễm đỏ cả sàn nhà và quần áo của anh. Cố Thâm vuốt bụng, sờ lên vết cắt trên quần áo, lại nâng bàn tay lên nhìn, nơi đó toàn là máu, anh nhất thời ngẩn người.
Bị người thân nhất giết chết…
Đây là ác mộng sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận