Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông dừng tiếng khóc, dùng cánh tay kéo chăn qua đầu, nấp ở trong chăn run lên từng đợt. Cô bởi vì sợ hãi bị đánh, không thể không khúm núm khi đối diện với anh anh.

Khương Từ Niên cố nén cơn tức giận, buộc chính mình thả lỏng, lộ ra một bộ giả dối ôn nhu, đem bánh kem cấp đã mở đặt ở đầu giường.

“Em ăn chút bánh kem tâm tình liền sẽ tốt lên. Em cũng không cần lại nghĩ đến việc chạy trốn. Dù sao em chạy không thoát, chỉ cần em ở bên cạnh anh, anh liền sẽ không giận dữ.”

Anh cắt một miếng bánh kem đặt vào dĩa, có chút thô lỗ mà túm cô ngồi dậy.

Lê Đông bả vai kẹp cứng đờ. Cô sợ hãi che đầu không dám nhìn anh. Khương Từ Niên chỉ cần chạm vào cô một chút đều sẽ khiến cô đột nhiên run rẩy.

Tính nết của anh không có kiên nhẫn, từng miếng từng miếng mạnh bạo. Nhân blueberry bên trong bánh kem chảy ra, mắt thấy muốn mứt muốn nhỏ xuống bàn, anh giơ đĩa lên vươn đầu lưỡi liếm một ngụm.

“Thực ngọt.”

Bánh kem không biết đã để ngoài bao lâu, lớp bánh bông lan đã khô khốc. Lê Đông cảm thấy bánh nhạt như nước ốc, phát ngốc nhìn chằm chằm đôi tay của mình, vẫn không nhúc nhích. Cô giống như cái máy chỉ biết ăn, bất luận Khương Từ Niên đút cho cô nhiều hay ít, cô đều mở miệng ăn hết.

Bữa cơm chiều, Lê Đông mới vừa nuốt xuống miếng trứng chưng đầu tiên, liền ghé vào mép giường nôn hết tất cả ra, có thể liên quan đến bánh kem đã ăn mấy giờ trước.

Cô nôn đến không chịu nổi. Nước mắt cùng nước mũi chật vật chảy xuống. Trải qua một đợt hôn mê, đột nhiên ăn cơm làm thân thể cô có phần bài xích.

Khương Từ năm đột nhiên như hóa điên, kéo tóc cô, bắt cô lại, hai tay ôm lấy đầu cô rống giận chất vấn: “Em cố ý! Em cố ý có phải hay không! Em cố ý muốn đối nghịch với anh có phải không!”

“Em biết anh sợ em chết, nên em cố ý làm như vậy để tra tấn anh! Em muốn rời khỏi anh còn chưa đủ sao? Em còn muốn chết cho anh xem? Em vì cái gì muốn đối xử với anh như vậy, vì cái gì!”

Lê Đông bị anh lắc đến choáng váng đầu óc. Đầu óc cứ mơ mơ hồ hồ, nước miếng kéo thành sợi trên chăn.

“Anh hỏi em, em trả lời anh đi! Vì cái gì!” Nước bọt Khương Từ Niên phun ở trên mặt cô. Khuôn mặt thiếu niên thanh tú đang hung dữ trợn mắt. Lê Đông bị anh ấn vào miệng vết thương trên mặt, đau đến mức nước mắt ngăn không được mà rớt.

“Tôi không……”

Anh kéo tóc cô, mục đích muốn kéo cô xuống giường. Nỗi sợ hãi quen thuộc làm Lê Đông kêu lên.

Cô bắt lấy khung giường lạnh lẽo mà la. Cô biết rằng chỉ cần bị kéo xuống liền khó thoát khỏi một trận đòn roi. Cô đã bị anh đánh tới mất khống chế, tiếp theo sẽ lại là cái gì, cô không dám tưởng tượng.

“Lê Đông!” Khương Từ Niên gầm lên. Lê Đông liều mạng duỗi cánh tay về phía trước, bám chặt xuống đầu giường kêu la.

Thời điểm chờ bác sĩ và hộ sĩ tới nơi, cô đã bị túm xuống giường, sau đó kéo lại, trên cổ tay của cô còn buộc xích sắt, hiển nhiên là chiều dài không đủ, cọ kéo da thịt đến đổ máu.

Ba gã bác sĩ nam bước lên ngăn chặn Khương Từ Niên ở trên mặt đất, rất nhanh đã tiêm cho anh một thuốc an thần, tiếng hô như điên của Khương Từ Niên giận hồng đỏ tai mới bình tĩnh trở lại, nhưng đáy mắt của anh vẫn còn màu đỏ máu đáng sợ.

Bác sĩ kiểm tra cơ thể của cô, thu dọn sạch sẽ nhà ở, sau đó mới đặt Khương Từ Niên ở trên sô pha rời đi.

Lê Đông bị xích sắt trói cố định ở trên giường, cô không dám nhìn tới người ở bên trên sô pha, chỉ có thể khóc rống run rẩy ở trong chăn.

Cô muốn vẫn luôn ở chung nhà ở với kẻ điên này, Lê Đông giống như món đồ chơi của anh.

Cảm xúc của Khương Từ Niên trở nên bất ổn, mà tất cả cảm xúc bất an của anh đều đến từ người Lê Đông, chỉ cần cô không chịu ăn cơm, nói chuyện không vui với anh, ngay cả cô đưa ra yêu cầu gì, anh cũng sẽ biến thành một đầu điên cuồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận