Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Một màn tranh đấu kịch liệt bị học sinh của vợ bắt gian đang làm tình với thanh niên họa sĩ bên cửa sổ, kích thích đến mức muốn bắn ngay lập tức (phần 4)
”Tống Nam Hà, cậu làm gì vậy!” Đuôi mắt Tô Mộc còn mang theo tình dục đỏ ửng chưa bay đi, kết hợp với vẻ tức giận trên gương mặt và bộ dáng hiện tại dưới mắt này, Tống Nam Hà bất chợt cảm giác mình vừa xanh lại vừa ngu!
”Tôi làm gì! Anh còn hỏi tôi làm gì, con mẹ nó anh có biết tôi vì tìm anh mà ăn cũng ăn không ngon, ngủ cũng ngủ không được, tôi vì tìm anh mà đã ký bao nhiêu mệnh lệnh quân sự với gia đình mình, anh có biết tôi vừa xuống máy bay tới nơi này, toàn thân đã đông cứng lại vì lạnh, nhưng vẫn cảm giác được trái tim mình nóng rực, vẫn còn nhảy nhót, tôi không ngại xa xôi vạn dặm bưng trái tim mình đến trước mặt anh, vậy mà anh mẹ nó ném trái tim chân thành của ông đây xuống dưới đất rồi đạp lên!” Ánh mắt của Tống Nam Hà hoàn toàn đỏ rực, ngón tay nắm chặt, run rẩy chỉ vào chàng thanh niên họa sĩ.
”Làm sao? Có phải tôi đến quá không đúng lúc không? Làm trễ nãi anh với đàn ông hoang!” Tống Nam Hà chỉ cảm thấy có người đang cầm dao khoét vào lòng cậu ta, tức giận đến mức trước mắt biến thành màu đen, tiểu thiếu gia vẫn luôn thuận buồm xuôi gió lần đầu tiên cảm thấy tức giận đến vậy.
Tiểu thiếu gia chỉ cảm thấy xương cốt mình giống như gãy nát, vứt dưới đất bị người ta giẫm đạp, toàn thân đau đớn.
Ngón tay Tô Mộc khẽ run, theo bản năng né tránh ánh mắt của tiểu thiếu gia.
”Anh được, anh được lắm…” Tay chân tiểu thiếu gia mềm oặt, gần như một giây sau liền ngã nhào, nhưng cậu ta không muốn trở thành con tôm mềm yếu trước mặt Tô Mộc, nghiêng ngã như không đứng vững được nữa, nhưng cậu ta vẫn cố gắng bước ra khỏi phòng, thậm chí còn đóng cửa lại.
”Cậu ta cũng là tình nhân của anh à?” Thanh niên họa sĩ tựa vào cửa sổ, những nơi trên người bị mảnh thủy tinh đâm qua chảy máu tươi, màu máu đỏ tươi dính trên làn da trắng nõn cực kỳ nổi bật.
”Không phải!” Tô Mộc thẹn quá hóa giận phản bác.
”À, vậy cũng được, anh nói không phải thì là không phải.” Thanh niên họa sĩ nhún vai một cái: ”Vừa nãy anh mới bắn một lần rồi, bây giờ còn bắn nữa sao?”
Lúc này Tô Mộc mới nhận ra được dưới tình huống mà bản thân không ý thức, cậu lại đạt cao trào…
Xấu hổ cùng cơn giận khiến gương mặt Tô Mộc bất chợt đỏ gay, đứng ngây ngốc sững sờ tại chỗ.
”Đương nhiên không phải!” Tô Mộc vội vàng thu dọn bản thân, định muốn giải thích gì đó với Tống Nam Hà?
Thực ra cậu cũng không biết phải giải thích thế nào, cũng không biết có thể giải thích rõ ràng cái gì.
Sự thật quả đúng như những gì Tống Nam Hà nhìn thấy…
Tô Mộc che mắt, tinh thần mệt mỏi.
Thanh niên họa sĩ mặc xong quần áo, mang theo bức tranh mới vẽ hôm nay của mình rời đi.
Nhưng Tô Mộc vừa rồi còn nóng lòng muốn chạy ra ngoài giải thích đã đứng cứng đờ ở mép giường, cắn răng nhìn những mảnh thủy tinh vỡ nát trên sàn nhà, chậm chạp không dám bước ra ngoài.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận