Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông vuốt tóc cô: “Bởi vì theo anh, kết hôn với phụ nữ nào cũng giống nhau, mà nếu đã giống nhau, thì cũng không cần thiết lắm.”

Nghe anh nói như vậy, dường như thực sự là lý do này.

Ngừng một chút, anh lại nói: “Nhưng bây giờ thì khác, một người khiến anh cảm thấy khác lạ, đã xuất hiện rồi.”

Sau khi Tạ U U nghe câu cuối cùng xong, hốc mắt nhịn không được đỏ lên, còn hơi nóng, mím môi ngã vào trong lòng anh, mặt úp vào áo sơ mi của anh, thân thiết ôm anh, vòng tay qua eo anh, một câu cảm động như vậy.

Cô nhận ra kịch bản của ngài Thẩm này cũng thâm thật đấy, hóa ra đến cuối cùng, lại là một lời tỏ tình ư?

Những lời này không quá oanh liệt, nhưng lại rất hợp với tính cách của anh, khiến cô xiêu lòng hơn bất kỳ lời yêu thương nào.

Cô nín khóc mỉm cười: “Phi Bạch, anh đang nói lời yêu thương với em đấy à?”

Thẩm Phi Bạch lại cười cười, cũng không trả lời thẳng, mà siết chặt bàn tay nhỏ bé của cô, dùng ánh mắt vừa dịu dàng vừa trìu mến nhìn cô thật lâu: “Vậy thì em có thích không?”

Sau đó, anh nói thêm: “Còn có điều gì muốn nghe anh nói nữa không? Đi qua thôn này, sẽ có thể không còn cửa hàng này đâu, đến lúc đó đừng buồn nữa.”

Dù cô hiểu anh, nhưng những lời yêu thương như vậy, vẫn càng nhiều càng tốt. Nếu anh đã nói như vậy rồi, vậy thì cô sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

Vì vậy Tạ U U hỏi anh: “Phi Bạch, anh yêu em không?”

Anh vuốt lưng cô, nói: “Yêu.”

“Chỉ yêu một mình em.”

Tạ U U đỏ mặt ừ một tiếng, tỏ vẻ mình đã biết, bỗng nhiên cảm thấy thật hạnh phúc, hơn nữa lại là sự hạnh phúc chưa từng có.

“Không phải là anh đang dỗ em đấy chứ?”

Thẩm Phi Bạch có hơi bất đắc dĩ: “Nếu không nói thì lại nhất quyết tiếp tục hỏi, nếu nói lại thì lại bảo anh đang dỗ em, em yêu, em việc gì phải một hai gây khó dễ như vậy.”

Bị anh nhìn thấy rõ điều suy nghĩ trong long, Tạ U U cười vừa ngượng ngùng vừa ngọt ngào.

“Đột nhiên quên mất một chuyện.”

Tạ U U cười đứng lên khỏi người anh, lấy một chiếc nhẫn cưới từ trong túi mình ra, chiếc nhẫn này, là lúc trước khi cô mở phòng ở khách sạn với anh, không cẩn thận nhìn thấy ở trên bàn trà, anh không cẩn thận để ở đó, vốn dĩ cô vẫn định đưa lại cho anh, nhưng luôn quên mất, hôm nay mới nhớ ra.

“Của anh này.”

Khi Thẩm Phi Bạch nhìn thấy chiếc nhẫn cưới, nhớ tới trước đây anh đã đánh mất nó, nhưng sau khi xuống tầng rồi phát hiện bị mất, cũng không có ý dịnh quay lại tìm, nhưng bây giờ lại ở trong túi Tạ U U.

Bàn tay của Thẩm Phi Bạch rất đẹp, không có nhiều thịt, các khớp xương rõ ràng vừa thon dài vừa rắn chắc, nhất là khi anh đeo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, dường như có sức hút của đàn ông, cũng đặc biệt gợi cảm, có thể trực tiếp chụp lên bìa tạp chí, chắc chắn có thể sẽ thu hút được rất nhiều fan nữ trẻ tuổi.

“Vẫn luôn định đưa cho anh, nhưng lại quên mất.”

Thẩm Phi Bạch nhìn cô, nói: “Chứ không phải là cố ý quên hả?”

Tạ U U nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, dường như cô cố tình không muốn anh tiếp tục đeo nhẫn cưới với Tô Đình, vậy nên mãi không trả lại cho anh.

“Mới không phải, em quên thật mà.”

Sau khi lẩm bẩm xong, Tạ U U mới định thần lại, Thẩm Phi Bạch đang trêu đùa cô, mặt lại càng đỏ hơn, như thể người đàn ông này cứ thích nhìn bộ dáng xấu

hổ của cô như vậy.

Khóe miệng Thẩm Phi Bạch hơi nhếch lên, nắm lấy tay cô, đan chặt vào tay cô, trầm giọng hỏi: “Em yêu, khi nào đi chọn một đôi nhẫn với anh đi?”

Cái cũ không mất đi, cái mới không đến, có lẽ khi chiếc nhẫn vô tình bị đánh rơi, đã là điềm báo của tương lai, là đã đến lúc chọn ra một cặp nhẫn phù hợp với cả hai người.

“Chọn ngày không bằng làm ngay, vậy chọn hôm nay đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận