Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng vui vẻ của Giang Ninh chỉ kéo dài được mười phút.

Ngay sau đó, lại là một câu khác

“Phải đi bệnh viện.”

Giọng nói cứng rắn đến mức không thể chối cãi.

Giang Ninh biết hôm nay cô không tránh được.

Bọn họ gần như nói cùng một lúc, nhưng giọng điệu hoàn toàn không giống nhau, nói những lời hoàn toàn trái ngược.

Giang Ninh biết hôm nay cô không tránh được.

Giang Ninh sờ sờ bụng, ánh mắt chợt lóe lên, cười đến vô cùng vui vẻ.

Cô gật đầu, nở lên một nụ cười yếu ớt: “Được, vậy chúng ta đi bệnh viện.”

Và sau đó kiểm tra … kiểm tra… kiểm tra…

Chu Liệt nghe vậy bèn ngẩn người, lại vội vội vàng vàng chạy vào.

Chu Liệt bế Giang Ninh đi ra cửa.

Hai tay cô chống lên bồn rửa mặt, cúi đầu, chật vật phát ra âm thanh nôn mửa nhiều lần.

Còn không đợi Giang Ninh cúi người, người đàn ông đã ngồi xổm xuống trước.

Cho nên cho dù buồn nôn nôn mửa, cô cũng không nghĩ đến mang thai

Anh cúi đầu, mang giày cho Giang Ninh, buộc dây giày cẩn thận

Chờ Giang Ninh ăn mặc chỉnh tề, Chu Liệt dìu cô đi ra ngoài.

Chu Liệt không cần đứa con, hay là không cần… đứa con mà cô đã sinh ra?

Giang Ninh giữ chặt Chu Liệt sắc mặt ngưng trọng, “A Liệt, chờ em một chút.”

Cô không thể tưởng tượng được mình sẽ mang thai, càng không nghĩ rằng cô sẽ nghe từ trong miệng Chu Liệt nói ra những lời này.

Người đàn ông nhíu mày: “Hả?”

Kể từ sau vụ tai nạn xe cộ mười tám tuổi, Giang Ninh nằm mơ cũng không dám nghĩ cô lại có thể mang thai.

Trong giọng nói trầm thấp của anh mang theo không vui, cho rằng Giang Ninh không muốn đi bệnh viện nữa

Nhất định sẽ tự trách nhắc mãi.

Giang Ninh đứng ở bên cạnh cửa, đưa tay đẩy lồng ngực Chu Liệt, nhắc nhở anh: “Anh còn chưa mặc quần áo đâu.”

Đàn ông đâu chỉ không mặc quần áo, còn không cầm điện thoại, không lấy chìa khóa, cũng không cầm ví.

Cô nghĩ… đây là chuyện cả đời không bao giờ có thể xảy ra.

Chu Liệt nghe vậy bèn ngẩn người, lại vội vội vàng vàng chạy vào.

Là bệnh viện nhỏ ở quận. Chỉ có cấp cứu vào ban đêm.

Trông anh có vẻ như không hề lộn xộn, nhưng thật ra trong lòng đã khá hoảng hốt rồi.

Trong giọng nói trầm thấp của anh mang theo không vui, cho rằng Giang Ninh không muốn đi bệnh viện nữa

Giang Ninh đang suy nghĩ chuyện khác.

Chu Liệt bế Giang Ninh đi ra cửa.

Cô nhẹ nhàng cụp mắt xuống và nhìn ngón tay của mình.

Nhưng anh còn nói, anh không cần…

Dựa vào nam sắc của Chu Liệt, cũng là bởi vì cô muốn lấy lòng Chu Liệt, mà cố gắng chống đỡ ăn hết cháo đậu xanh, bây giờ tất cả đã nôn hết ra.

Cô đã chạm vào đó ~

Giang Ninh không biết Chu Liệt dùng biện pháp gì, thế nhưng bọn ho chờ bác sĩ đến được.

Lồng ngực người đàn ông vừa mềm mại vừa cứng rắn, có nhiệt độ cơ thể sảng khoái khô ráo.

Trước kia Chu Liệt nói “Anh không thích trẻ con”, “Anh không muốn trẻ con”, “Anh chỉ cần em thôi”…

Đàn ông đâu chỉ không mặc quần áo, còn không cầm điện thoại, không lấy chìa khóa, cũng không cầm ví.

Khi họ đến bệnh viện, ở đây khá vắng vẻ.

Cô gật đầu, nở lên một nụ cười yếu ớt: “Được, vậy chúng ta đi bệnh viện.”

Là bệnh viện nhỏ ở quận. Chỉ có cấp cứu vào ban đêm.

Kiểm tra toàn thân cho Giang Ninh, hoặc là kiểm tra dạ dày, chỉ có thể đợi đến ngày hôm sau bác sĩ đi làm.

Anh cúi đầu, mang giày cho Giang Ninh, buộc dây giày cẩn thận

Giang Ninh không biết Chu Liệt dùng biện pháp gì, thế nhưng bọn ho chờ bác sĩ đến được.

Và sau đó kiểm tra … kiểm tra… kiểm tra…

Cho nên

Chuyển từ dạ dày đến phụ khoa.

Sau khi nôn xong, trong dạ dày căn bản không còn gì để nôn nữa.

Chu Liệt nhìn một màn này, sắc mặt nặng nề lo lắng.

Từng tờ báo cáo kiểm tra, đặt vào tay Chu Liệt.

Người đàn ông nhíu mày: “Hả?”

“Phải đi bệnh viện.”

Giang Ninh nghe bác sĩ nói, cô loáng thoáng biết chuyện gì đang xảy ra

Bây giờ, cô có một đứa con trong bụng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận