Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Dung và Thời Di cùng lúc quay về phía anh ta, giơ một vòng tay quen thuộc về phía anh ta.
“Cảm ơn.”
“Cảm ơn.”
Là phù rể, mặc dù có vẻ không quá quan tâm đến đám cưới sắp tới nhưng Thời Dung vẫn âm thầm hẹn trước với tiệm áo cưới Frank đặt trước, đồng thời dẫn Thời Di đi chọn quần áo chuẩn bị cho đám cưới.
Trang phụccủa nam giới tương đối đơn giản hơn so với nữ giới, hơn nữa, anh có dung mạo nổi bật, bất cứ bộ quần áo nào mặc trên người đều có vẻ như được thiết kế riêng cho anh. Sau khi tham khảo ý của Thời Di, anh đã chọn kiểu dáng yêu thí¢h nhất, sau đó nhờ nhân viên thiết kế váy cưới chọn một chiếc váy nhỏ phù hợp hôn lễ cho Thời Di.
Mặc dù cô có rấtnhiều bộ váy rực rỡ, lộng lẫy, trước đây mỗi lần xuấthiện, cô đều gây ấn tượng với đám đông nhưng khi tham dự một đám cưới, với tư cách khách mời, cô vẫn nên chọn một bộ trang phụcnhẹ nhàng để lịch sự hơn.
Thời Di nhanh chóng đưa ra quyết định, sau khi thử vài bộ, cuối cùng cũng chọn được một chiếc váy nhỏ cùng màu với anh.
Ngay khi chuẩn bị rời đi, nhà thiết kế trẻ tuổi lại ngăn họ lại.
“Nếu không vội, sao không thử váy cưới của chúng tôi?” Nhà thiết kế mỉm cười lịch sự “Để tham khảo cho tương lai.”
Thời Di định từ chối nhưng Thời Dung đã gật đầu trước.
“Được rồi, đi thử một chút xem sao.” Anh bước trở lại khu vực chờ, bắt chéo ͼhân, kiên nhẫn chờ đợi với vẻ thí¢h thú.
Tấm màn trắng khẽ lay động, trợ lý thiết kế nhẹ nhàng vén rèm lên.
Khuôn mặt thanh tú và trắng ngần của Thời Di lộ ra từ đằng sau, cô trang điểm nhẹ nhàng, tóc được tạo kiểu đơn giản, buộc gọn lại phía sau, vài sợi tản mát trên thái dương.
Cô hơi ngượng ngùng, ngước mắt lên, mỉm cười yếu ớt với anh.
“Trông có ổn không?”
Bộ váy hồng trắng khiến cô trông xinh đẹp và dịu dàng hơn.
Vào thời khắc đó, như có gió xuân thổi bên tai anh.
Anh nhớ rằng khi mùa xuân đến, hoa cỏ bên hồ nở rộ, ngút tầm mắt chỉ là một dải màu trắng hồng trải dài vô tận.
Phong cảnh đẹp nhất trần gian.
Lúc này, cô giống như hiện thân của cảnh tượng tuyệt đẹp đó, thuần khiết và xinh đẹp, như thể cô là một nữ thần chưa từng nhiễm bụi trần.
“Rất đẹp.” Cổ họng anh khô khốc, anh nhấn ma͙nh lần nữa “Nhìn rấtđẹp.”
Thời Di hơi đỏ mặt khi được khen thẳng như vậy.
Ở tiệm áo cưới, thử váy cưới với người mình thí¢h.
Cô chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh tượng như vậy nên khi ngẩng đầu nhìn anh, tɾong mắt cô hiện lên một sự mơ hồ khó tả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận