Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên ngoài ngự giá, Lương Cửu Công ngồi kế bên xa phu, nghe tiếng động như có như không bên trong ngự giá, nhịn không được liên tục lau mồ hôi lạnh.
Sắp đến nơi đóng quân, sau khi Thái tử nhảy từ xa giá phía sau ngự giá của Hoàng đế xuống, thì cẩn thận chỉ huy cung nhân làm các công việc để chuẩn bị đóng quân.
Đám hoàng tử và công chúa cũng lần lượt xuống ngựa, giãn gân cốt. Dù xa giá có rộng lớn, nhưng xóc nảy cả một đường, ai cũng chịu không nổi.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi việc, Thái tử buồn bực nhìn thoáng về phía ngự giá dẫn đầu.
Hoàng A Mã còn ở trên xe sao?
Hắn cất bước đi lên phía trước.
Tứ a ca ở đằng sau phát hiện ra việc bất thường bèn vội vàng bước nhanh lên trước, muốn ngăn Thái tử lại. Ai ngờ có người còn nhanh chân hơn hẳn.
“Thái tử ca ca!”
Thái tử nghe thấy có người gọi mình thì quay đầu lại, là Ngũ công chúa.
Tứ a ca chậm rãi dừng bước chân lại.
“Ngũ muội muội, sao vậy?” Thái tử dừng bước hỏi.
Ngũ công chúa đi về phía Thái tử, nhẹ giọng nói ra phát hiện của bản thân, chuyện nàng ta nghĩ không ra, đành quăng cho Thái tử nghĩ vậy.
“Hình như chiếc trâm cài hình con bướm ngày đó không phải là của Ngưu thường tại.”
Thái tử không để bụng lắm, hắn giúp đỡ Hoàng đế xử lý chính sự cả ngày lẫn đêm, chút việc nhỏ này hắn đã sớm ném ra sau đầu, “Nếu không phải của nàng ấy, vậy sao nàng ấy lại nhận?”
“Hình như muội từng thấy nó trên đầu Tam tỷ tỷ.”
Thái tử nhíu mày, ngay sau đó thoải mái nói, “Vậy thì đó là vật của Tam muội muội làm rơi trong lúc vô tình.”
“Nhưng vì sao Ngưu thường tại lại phải nhận nó là của mình chứ?” Ngũ công chúa đưa ra nghi vấn của bản thân, nàng ta suy nghĩ nát óc mấy ngày nay mà vẫn không nghĩ ra.
Hiện giờ Thái tử căn bản không muốn quan tâm đến chút chuyện cỏn con này, hắn quay đầu nhìn về phía xa giá của Hoàng đế, hắn làm Thái tử, điều quan trọng nhất chính là nắm chặt tất cả những cơ hội thể hiện trước mặt Hoàng đế.
Thái tử trả lời cho có lệ, “Quan hệ giữa bọn họ tốt, Ngưu thường tại nhận giùm Tam muội muội cũng không phải chuyện kỳ lạ gì. Ngũ muội muội đừng nghĩ quá nhiều, cô còn có việc, muội cứ tự nhiên.” Dứt lời hắn cất bước đi về phía ngự giá.
Ngũ công chúa chỉ đành bất đắc dĩ dậm chân tại chỗ, nhìn bóng dáng Thái tử đi xa.
Tứ a ca vẫn luôn chú ý đến bên đó, khi thấy Thái tử bị Ngũ công chúa giữ chân lại mới yên tâm, sau đấy hắn lại bị Ngũ a ca lôi kéo đi về phía lều trại.
Chẳng ngờ Thái tử mới nói dăm ba câu đã kết thúc cuộc trò chuyện với Ngũ công chúa.
Tứ a ca chỉ có thể trơ mắt bất lực nhìn Thái tử đi về phía ngự giá của Hoàng đế.
Thái tử tiến dần về phía ngự giá.
….
Bên trong ngự giá, Hoàng đế không hề phát giác ra, hắn giữ chặt vòng eo của Đoan Tĩnh, hô hấp dồn dập, hạ thân không ngừng đưa đẩy, mô hôi chảy chậm dọc theo ngực hắn xuống dưới.
Đoan Tĩnh bên dưới như một con cá mắc cạn, cả người ửng hồng, cơ thể xoắn chặt, miệng thở hồng hộc, giống như khát khao dòng suối ngọt ngào.
Nàng cắn chặt cánh môi, biểu tình mê ly, quay cuồng giữa lằn ranh sinh tử.
“Thái tử điện hạ!” Bên ngoài ngự giá, thân vệ của Hoàng đế cao giọng thỉnh an, âm thầm chặn lại đường đi của Thái tử.
Cơ thể Đoan Tĩnh run lên, tiểu huyệt xoắn chặt long căn của Hoàng đế.
Vẻ mặt Hoàng đế điên cuồng, hắn đè tiếng thở dốc, hạ thân liên tục va chạm.
Hương mật đào bao phủ khắp ngự giá, hai người lẳng lặng triền miên.
“Cô đến thỉnh Hoàng A Mã hạ loan, ngự trướng đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.” Giọng nói của Thái tử mơ hồ truyền đến.
“Thái tử chờ một lát, Hoàng thượng còn đang nghỉ ngơi.” Thị vệ nói.
“Sao vậy? Thân thể Hoàng A Mã không khỏe sao?” Trong giọng nói của Thái tử mang theo sự lo lắng, “Vậy cô càng cần phải đi xem thử.”
Bên ngoài giằng co, Hoàng đế bên trong lại cắm đầu thao Đoan Tĩnh.
Côn thịt của hắn như sắp nổ tung, hạ thân đong đưa kịch liệt, sắp lên đỉnh.
Nhưng Thái tử lại nhất quyết không buông tha, bọn thị vệ không dám mạnh mẽ cản đường hắn.
“Ôi chao ôi chao, Thái tử điện hạ, nô tài thỉnh an Thái tử điện hạ.” Lương Cửu Công chạy tới giải vây.
“Lương công công, thân thể của Hoàng A Mã không khỏe sao?” Thái tử vội vàng hỏi.
Vẻ mặt Lương Cửu Công thản nhiên đáp, “Sao có thể chứ! Hoàng thượng đang phê duyệt tấu sớ, nô tài đã nhắc nhở ngài ấy, nhưng ngài cũng biết đấy, Hoàng thượng cần cù, nhất quyết phải xem xong tấu sớ mới được, Thái tử điện hạ chờ một lát, đừng gấp.”
Thái tử bán tính bán nghi, đứng ở nơi cách ngự giá không xa nói, “Vậy cô ở đây chờ Hoàng A Mã.”
Lương Cửu Công bất đắc dĩ đáp, “Thái tử điện hạ chờ một chút.”
Cuối cùng, một lát sau, Thái tử nhìn thấy Hoàng đế với vẻ mặt lười biếng bước xuống ngự giá.
“Hoàng A Mã.” Thái tử vội vàng tiến lên thỉnh an với Hoàng đế.
“Bảo Thành.” Giọng nói của Hoàng đế trầm thấp, “Đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi sao?”
“Vâng, thỉnh Hoàng A Mã dời sang ngự trướng nghỉ ngơi.” Thái tử cao giọng nói, chóp mũi lại hít mấy hơi trong vô thức.
Dường như trên người Hoàng A Mã quanh quẩn mùi hương ngọt ngấy, Thái tử suy tư.
“Ừm, làm tốt lắm, con càng ngày càng có trách nhiệm.” Hoàng đế tán thưởng vỗ vỗ bả vai Thái tử.
“Đều là do Hoàng A Mã dạy dỗ tốt.” Thái tử nở nụ cười tuấn tú, có thể nhận được một câu tán thưởng của Hoàng A Mã, quả xứng đáng với những nỗ lực hắn bỏ ra.
“Nào, hôm nay dùng bữa với Hoàng A Mã.” Hoàng đế dẫn Thái tử rời xa ngự giá.
Thái tử nở nụ cười xán lạn, nhanh chân đuổi theo bước đi của Hoàng đế, vứt toàn bộ những nghi hoặc kia ra sau đầu.
Bên trong ngự giá, trên người Đoan Tĩnh phủ long bào, nàng mệt mỏi nằm trên giường.
Hai chân tê mỏi không khép lại được, một chân đặt trên giường, một chân buông thõng đạp lên tấm thảm làm bằng da hổ dưới mặt đất.
Hoa huyệt bị chà đạp chuyển thành màu đỏ tươi, huyệt khẩu vẫn còn đang liên tục mấp máy, cửa động bị căng ra thành một lỗ nhỏ bằng ngón tay út, tinh dịch trắng đục không ngừng uốn lượn chảy ra từ giữa hai chân.
….
Bọn họ bôn ba được hơn nửa tháng, cuối cùng vào cuối tháng tư, cả đoàn người đến được Đa Luân Nặc Nhĩ.
Đoan Tĩnh thở phào nhẹ nhõm một hơi, nàng có cảm giác như được giải thoát.
Đi mãi trên đường, thật sự không có gì thú vị, vì thế Hoàng đế ngoại trừ sắp xếp một vài việc cho cuộc họp liên minh sắp tới ra, thời gian còn lại đều dây dưa với nàng trên ngự giá.
Đoan Tĩnh bị hắn quậy đến không còn sức làm gì, vừa mới đến Đa Luân Nặc Nhĩ, nàng đã ngủ đến không biết trời trăng mây gió gì.
Lúc tỉnh lại đã là ngày hôm sau, Đoan Tĩnh bước ra khỏi lều của mình, lúc này mới phát hiện nơi đóng quân đã được chuẩn bị rất thỏa đáng.
Hội đồng minh được sắp xếp ở một vùng thảo nguyên cách Đa Luân Nặc Nhĩ mười ba dặm.
Khu đóng quân kéo dài từ đông sang tây khoảng mười cây số, chiều rộng từ bắc xuống nam khoảng sáu cây số, xung quanh được bao quanh bởi đồng cỏ bát ngát.
Hành cung của Hoàng đế làm trung tâm, dựng lều trại trong bán kính năm mươi dặm.
Lều trại của người bao quanh hành cung của Hoàng đế, tiếp theo là đến lều trại của các hoàng tử và các công chúa, rồi đến chúng quan thần, và cuối cùng là doanh trướng của các thị vệ bảo vệ khu vực bên ngoài.
Còn Khách Nhĩ Khách Mông Cổ chia làm ba bộ phận lớn, ngự doanh của Hoàng đế là trung tâm, doanh trướng của các vương công quý tộc bốn mươi chín kỳ* trong nội Mông Cổ bao quanh và tản rộng ra bốn phía.
(*):Kỳ: là một đơn vị hành chính tại khu tự trị Nội Mông Cổ của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Hiện nay, kỳ là đơn vị hành chính cấp huyện frong trật tự phân cấp hành chính tại Trung Quốc. Tổng cộng hiện nay còn 49 kỳ.
Người đến người đi, mênh mông cuồn cuộn.
Phóng tầm mắt nhìn, lều trại che trời lấp đất, mênh mông vô bờ.
Cảnh tượng tráng lệ khiến Đoan Tĩnh nhất thời thất thần.
Toàn bộ người trong và ngoài Mông Cổ đều bị triệu tập lại đây trong lần họp đồng minh này.
Bốn mươi chín kỳ trong nội Mông cổ từ xưa đến nay đều thần phục Đại Thanh, lần này triệu tập bọn họ đến đây là vì muốn thị uy với bên ngoài Mông Cổ – cũng chính là Khách Nhĩ Khách Mông Cổ.
Bốn mươi chính kỳ nội Mông Cổ, bao gồm cả Khoa Nhĩ Thấm Mông Cổ – bộ tộc của Hiếu Trang Thái Hoàng thái hâu.
Phò mã Bác Nhĩ Tế Đặc Cát Địch của Đại công chúa là đài cát* của bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm nội Mông Cổ.
(*):Đài cát: một chức quan thời xưa của các vương công quý tộc.
Nhị công chúa cũng sắp gả cho phò mã Bác Nhĩ Tế Cát Đặc Ô Nhĩ Cổn của bộ lạc Ba Lâm nội Mông Cổ vào tháng sáu năm nay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận